Báo hay cho người bận rộn

13/08/1948: Ngày kỷ lục trong cuộc Không vận Berlin

0

13/08/1948: Ngày kỷ lục trong cuộc Không vận Berlin

Vào ngày này năm 1948, để ứng phó với áp lực đang gia tăng của Liên Xô đối với Tây Berlin, các máy bay của Mỹ và Anh đã không vận một lượng lớn hàng tiếp tế tới các khu vực của thành phố nằm dưới sự kiểm soát của mình. Nỗ lực tiếp tế khổng lồ này, được thực hiện trong thời tiết xấu đến mức mà một số phi công gọi nó là “Ngày thứ Sáu đen tối “, đưa ta thông điệp rằng Anh và Mỹ sẽ không đầu hàng trước sự phong tỏa của Liên Xô ở Tây Berlin.

Berlin, giống như toàn bộ nước Đức, bị chia thành các khu vực chiếm đóng sau Thế chiến II. Nga, Mỹ, và Anh đều nhận được một khu vực, với ý nghĩ rằng việc chiếm đóng sẽ chỉ là tạm thời và nước Đức cuối cùng sẽ được thống nhất. Tuy nhiên, vào năm 1948, tình trạng Chiến tranh Lạnh giữa Liên Xô và Mỹ, Anh đã gia tăng đến mức rõ ràng là sự thống nhất nước Đức sẽ không thể xảy ra.

Trong một nỗ lực để đẩy Anh và Mỹ ra khỏi khu vực chiếm đóng ở Tây Berlin, Liên Xô bắt đầu can thiệp vào giao thông đường bộ và đường sắt đi vào những khu vực của thành phố này vào tháng 04 năm 1948. (Mặc dù được chia thành các khu vực chiếm đóng, về mặt địa lý thành phố Berlin nằm trọn trong khu vực chiếm đóng của Liên Xô ở Đức.) Vào tháng 06 năm 1948, Liên Xô đã chặn tất cả các tuyến đường bộ và đường thủy vào Tây Berlin.

Mỹ và Anh phản ứng bằng một cuộc không vận quy mô lớn để tiếp tế cho cư dân trong khu vực Berlin thuộc quyền kiểm soát của họ với thực phẩm, thuốc men và các nhu yếu phẩm khác. Đó là một nỗ lực hậu cần khó khăn, và đồng nghĩa với các chuyến bay gần như suốt ngày đêm ra và vào Tây Berlin.

Ngày 13 tháng 08 năm 1948, là một ngày đặc biệt khó khăn, với thời tiết khủng khiếp làm tăng thêm sự chật chội của không phận và sự kiệt sức của các phi công và phi hành đoàn. Tuy nhiên, hơn 700 máy bay của Anh và Mỹ đã hạ cánh ở tây Berlin, chở vào gần 5.000 tấn đồ tiếp tế.

Nỗ lực chung của Anh-Mỹ trong “Ngày thứ Sáu đen tối ” là một chiến thắng quan trọng bởi hai lý do. Lý do đầu tiên và quan trọng nhất là việc trấn an người dân Tây Berlin rằng Anh và Mỹ không rút lại cam kết của họ đối với việc bảo vệ thành phố này trước Liên Xô. Thứ hai, đó là một dấu hiệu khác cho thấy sự phong tỏa của Liên Xô không chỉ không thành công mà còn phản tác dụng trong một cơn ác mộng tuyên truyền. Trong khi Liên Xô trông giống như kẻ bắt nạt và chuyên quyền tàn nhẫn khi tìm cách bỏ đói, buộc Tây Berlin phải khuất phục, thì Anh và Mỹ – bằng cách phô trương ưu thế công nghệ của mình – được mô tả như những anh hùng bởi các nhà quan sát trên toàn thế giới.

Nguồn: Record day for the Berlin AirliftHistory.com

Biên dịch: Lê Thị Hồng Loan | Biên tập: Lê Hồng Hiệp _ Nghiên Cứu Quốc Tế

_____________

Đọc thêm:

24/06/1948: Liên Xô phong tỏa Tây Berlin

Vào ngày này năm 1948, một trong những sự kiện nổi bật nhất trong lịch sử Chiến tranh Lạnh bắt đầu khi Liên Xô chặn tất cả lưu thông đường bộ và đường sắt đến và đi từ Tây Berlin. Lệnh phong tỏa này hóa ra lại là một động thái ngoại giao sai lầm của Liên Xô, trong khi Mỹ nổi lên sau cuộc đối đầu với những mục đích và sự tự tin mới.

Sau Thế chiến II, Đức bị chia thành các khu chiếm đóng. Mỹ, Anh, Liên Xô, và sau có thêm Pháp, lần lượt chiếm đóng các khu vực cụ thể, mà tại đó họ tiếp nhận sự đầu hàng của lực lượng phát xít và khôi phục trật tự. Liên Xô chiếm đóng phần lớn miền đông nước Đức, trong khi các quốc gia Đồng Minh khác chiếm đóng miền tây. Tương tự, thủ đô Berlin của Đức cũng được chia thành bốn khu vực chiếm đóng.

Gần như ngay lập tức, khác biệt giữa Mỹ và Liên Xô đã xuất hiện. Liên Xô tìm kiếm những khoản bồi thường khổng lồ từ Đức dưới nhiều hình thức: tiền bạc, thiết bị công nghiệp, và tài nguyên. Họ cũng nói rõ rằng họ mong muốn một nước Đức trung lập và giải giáp quân đội.

Mỹ lại nhìn mọi thứ theo hướng hoàn toàn khác. Các quan chức Mỹ tin rằng sự phục hồi kinh tế của Tây Âu phụ thuộc vào một nước Đức mạnh mẽ, thống nhất. Họ cũng nhận thấy rằng chỉ có một nước Đức được vũ trang mới có thể đứng lên chống lại sự bành trướng của Liên Xô sang Tây Âu. Tháng 05/1946, người Mỹ đã dừng các chuyến hàng từ khu vực của họ đến Liên Xô. Sang tháng 12, Anh và Mỹ hợp nhất các khu vực của họ; Pháp đã tham gia vài tháng sau đó. Liên Xô đã xem những hành động này là một mối đe dọa và càng cảm thấy mình cần có tiếng nói trong tương lai kinh tế của Đức. Ngày 22/06/1948, đàm phán giữa Liên Xô, Mỹ và Anh thất bại. Ngày 24/06, lực lượng Liên Xô đã chặn mọi tuyến đường bộ và đường sắt vào Tây Berlin.

Các quan chức Mỹ rất tức giận, và một số người trong chính quyền Tổng thống Harry S. Truman cho rằng không còn có thể sử dụng biện pháp ngoại giao với Liên Xô nữa. Suốt nhiều ngày căng thẳng, thế giới đã chờ xem liệu Mỹ và Liên Xô có thực sự đối đầu. Ở Tây Berlin, sự hoảng loạn bao trùm khi người dân lo lắng về tình trạng thiếu lương thực, nước và trợ giúp y tế.

Mỹ phản ứng chỉ hai ngày sau khi Liên Xô bắt đầu phong tỏa. Cuộc không vận đưa hàng viện trợ đến Tây Berlin đã được thực hiện trong chiến dịch mà sau này trở thành một trong những nỗ lực hậu cần lớn nhất trong lịch sử. Đối với Liên Xô, cuộc phong tỏa nhanh chóng trở thành một nỗi xấu hổ ngoại giao. Họ trở nên giống như một kẻ bắt nạt quốc tế cố gắng khiến cho hết thảy đàn ông, đàn bà và trẻ em sắp chết đói phải khuất phục. Và chiến dịch không vận thành công của Mỹ chỉ càng làm nổi bật ưu thế công nghệ của nước này trước Liên Xô. Ngày 12/05/1949, Liên Xô chính thức chấm dứt phong tỏa.

Nguồn: Soviets blockade West BerlinHistory.com

Biên dịch: Nguyễn Thị Kim Phụng _ Nghiên Cứu Quốc Tế

Có thể bạn sẽ thích

Bình Luận

Your email address will not be published.