Trang Chủ / VIỆT NAM-NGƯỜI VIỆT / Bà chủ quán “bún chửi” vẫn miệt thị khách đến nhục nhã

Bà chủ quán “bún chửi” vẫn miệt thị khách đến nhục nhã

Quán ‘bún chửi’ Hà Nội lên CNN: Bà chủ quán vẫn miệt thị khách đến nhục nhã

Trong suốt 45 phút ngồi ăn bún, chúng tôi đã được nghe bà chủ văng tục với 2 vị khách và cả nhân viên của mình.

Tại mùa 8 của chương trình Anthony Bourdain: Parts Unknown được phát trên kênh truyền hình CNN hồi tháng 9/2016, trong suốt 42 phút, đầu bếp Anthony Bourdain đã hòa mình vào dòng người địa phương khám phá thủ đô của Việt Nam, tận hưởng ẩm thực nơi đây. Trong số những món ăn được ông Bourdain giới thiệu có một món ăn rất đặc biệt: Món “bún chửi”.

Hinh anh Quan bun chui len CNN: Bat ngo vi ba chu da giam chui 5

Hinh anh Quan bun chui len CNN: Bat ngo vi ba chu da giam chui 6

Quán “bún chửi” Ngô Sĩ Liên được giới thiệu trên kênh truyền hình CNN.

Ngay khi chương trình được lên sóng, đã xuất hiện hai luồng ý kiến trái chiều. Nhiều người tỏ ra phấn khích vì món ăn dân dã của Việt Nam đã được kênh truyền hình nổi tiếng của Mỹ quảng bá. Thế nhưng, cũng không ít người cảm thấy xấu hổ khi những hình ảnh xấu xí về văn hóa Hà Nội được lan truyền đến bạn bè quốc tế.

Chúng tôi trở lại quán “bún chửi” của bà Hán Kim Thảo (61 tuổi) tại số 41 Ngô Sĩ Liên, Hà Nội vào một buổi trưa cuối tháng 5. Chẳng có gì ngạc nhiên khi từ tầng 1 đến tầng 2 của ngôi nhà chật kín người đến nỗi người trước ăn xong nhân viên không kịp dọn bàn cho người kế tiếp.

Cái tên “bún chửi” dường như đã trở thành thương hiệu và chúng tôi nghĩ đây cũng là một phần nguyên nhân khiến người ta kéo đến đây nườm nượp mỗi ngày.

Hinh anh

 Khách ra vào tấp nập tại quán bún số 41, Ngô Sĩ Liên ngày 23/5.

Trong suốt 45 phút ngồi ăn bún, chúng tôi đã được nghe bà chủ văng tục với 2 vị khách và cả nhân viên của mình.

Một người mang theo ba lô cồng kềnh khi đến ăn nhưng không ngồi ngay vào bàn mà đứng chặn ngay ở lối đi bị bà Thảo mắng té tát: “Chị ba lô đi vào thì đi đi, vào trong ngồi đi không phải hỏi. M* mày nhìn M* L*, vứt ba lô bây giờ đấy”.

Một trường hợp khác, chàng thanh niên ăn xong bước ra kèm theo đó là câu hỏi: “Cô ơi, hết bao nhiêu tiền?”, bà chủ ngẩng lên “xả” vào mặt người này một loạt: “Có 40 ngàn thôi mày, thấy đắt thì lần sau đừng ăn. M* mày có 40 ngàn, lần sau có ăn thì bảo làm ít thì ít tiền”.

Chàng trai im lặng, nhịn nhục trả tiền rồi vội vàng ra dắt xe về. Sau đó, bà chủ quán còn bồi thêm: “Chê bún đắt lần sau mua xôi mà ăn, thằng hãm L*”.

Vừa dứt lời chửi cậu thanh niên trẻ, bà chủ quán lại quay sang nói với nhân viên tên Tâm: “Gọi bún đầy đủ tao Đ* làm đâu”.

Sau màn chửi khuyến mãi của bà chủ, cả quán ăn bỗng dưng im phăng phắc, ai nấy ngừng nói chuyện.

Một nhân viên trên tay bê 2 bát bún móng giò vội phân bua: “Bà chủ đã chửi ít hơn trước rồi đấy. Nhưng khi khách đông, nhân viên làm lộn xộn, đem sai cho khách hay khách không có ý thức bà ý mới chửi. Chửi thì chửi, ai quen tính bà rồi thì chả để ý nữa. Bà ý giảm chửi rồi, cũng có người cố tình trêu tức, chọc giận, nhưng bà chỉ cười”.

Hinh anh

Theo nhân viên và những vị khách quen, bà chủ quán bún đã giảm chửi hơn trước.

Một người khách ngồi cùng bàn quay sang phía tôi nói: “Chị tới đây ăn vì tò mò để xem bà ý chửi như thế nào, hôm nay chứng kiến, quả là ghê thật”.

Có thể với những vị khách quen, đúng là bà chủ quán đã chửi ít hơn trước. Nhưng với những người lần đầu đặt chân đến quán thì “bún chửi” vẫn là món ăn kinh hoàng, đầy ám ảnh.

Nhiều người nhẫn nhục chịu đựng với lí do, ăn ở đó ngon hay bà ấy không chửi mình là được. Dần dà, việc nhẫn nhục, chịu đựng, “lâu rồi sẽ quen” đã trở thành phong cách của nhiều người.

Còn ông Bourdain thì hài hước cho rằng món chửi của bà chủ quán cũng là một món trên thực đơn. Và mặc kệ “món chửi” gia vị, người đầu bếp danh tiếng này không ngớt lời khen cho món bún đậm đà của quán.

Suy cho cùng, chính khách hàng tiếp tay cho các loại hình dịch vụ phi lý này tồn tại. Đây chỉ là một trong số nhiều ví dụ điển hình về việc thờ ơ, dễ dàng chấp nhận bỏ qua cho được việc của một số người, khiến văn hóa phục vụ của Việt Nam bị méo mó.

HỮU DÁNH, VTC News
____________________
Đọc thêm:

Miếng ăn miếng nhục, tự hào gì khi ‘bún mắng, cháo chửi’ Hà Nội lên CNN?

Kênh truyền hình CNN vừa phát một phóng sự về quán “bún chửi” ở phố Ngô Sĩ Liên-Hà Nội và người dẫn chương trình Anthony Bourdain gọi đó là “món ăn đặc sắc của Việt Nam”. 

Quán “bún chửi” là một quán nhỏ nằm ở phố Ngô Sĩ Liên, Đống Đa, Hà Nội chuyên bán các món bún như: Bún sườn móng giò, bún dọc mùng…

Trong chương trình ẩm thực vừa phát của CNN, đầu bếp Anthony Bourdain cũng đề cập đến tên gọi đặc biệt của quán bún này, ông bình luận về những câu quát, chửi và cách ăn nói, khẩu khí của chủ quán là: “Đây là các giao tiếp suồng sã và thẳng thắn của bà chủ quán với khách hàng của bà”.

20150626144110-bun-mang

Trong chương trình phát trên CNN, khán giả thấy bà chủ quán, vẻ mặt rất “chảnh”, trả lời một thực khách gọi món bún mọc như hắt nước đuổi đi: “Quán chị không có mọc, em thích thì ra ngoài chợ. Mà tốt nhất là về nhà tự nấu lấy mà ăn nhé. Ở đây không làm. Đi luôn”.

Sau khi xem chương trình, nhà báo Trương Anh Ngọc, từ Rome (Italy) đã có những ý kiến bình luận về video và thái độ tiếp nhận của nhiều người Việt Nam trước video này như sau:

Mấy người bạn mình bảo, thật tự hào khi thấy bún chửi của Hà Nội cũng lên CNN. Mình không rõ tự hào ở đây là tự hào thật hay là trong ngoặc kép. Mình chỉ thấy xấu hổ.”

Chương trình của Anthony Bourdain không đơn thuần là một chương trình về ẩm thực, mà là về văn hóa. Và Bourdain đi khắp nơi trên thế giới để ghi lại những hình ảnh về các nét văn hóa thông qua ẩm thực, lối sống và con người.

Và có thể ông nhìn thấy trong cái quán bún chửi ấy, thông qua văn hóa giao tiếp của bà chủ một nét văn hóa gì đấy của Hà Nội chăng?

Mình không rõ ý đồ của chương trình ở đây là gì, nhưng rõ ràng là Bourdain thấy lạ, độc đáo và vì thế, những hình ảnh và lời nói (có phụ đề tiếng Anh) của bà chủ quán đi khắp thế giới.

Thông điệp của người làm chương trình có thể là gì, ngoài việc chửi khi bán hàng cũng có thể là một nét văn hóa Hà Nội liên quan đến ẩm thực? Nếu thông điệp là thế, mình chẳng hề cảm thấy tự hào.

Các cụ nói, miếng ăn là miếng nhục, trong trường hợp này có lẽ không sai. Người ta sẵn sàng nghe bà chủ hầm hè với nhân viên bưng bê hoặc thậm chí văng vài thứ vào mặt mình và rồi chấp nhận, với lí do, ăn ở đó ngon.

Mình không bao giờ chấp nhận một thứ dịch vụ thiếu văn hóa kiểu đó. Thứ văn hóa dịch vụ xuống cấp ấy sở dĩ vẫn tồn tại được và có thể sẽ còn phát triển, bởi người ta sẵn sàng chịu nhục (hoặc bịt tai lại, hoặc cho là “nó chừa mình ra”) để được miếng ngon.

Đây không phải là mậu dịch thời bao cấp thiếu thốn đủ thứ và cái gì cũng phải phân phối theo tiêu chuẩn để bà chủ trong vai người bán hàng làm phước cho khách hàng đứng xếp hàng mà như đang xin xỏ.

Người bán hàng là người cung cấp dịch vụ, không phải là bố tướng, và khách hàng bỏ tiền ra để được phục vụ cho tương xứng với số tiền đã bỏ ra, trong một không gian mà họ chấp nhận được.

Nhưng khách hàng ở mình nhiều người dễ dãi quá. Họ có thể nổi khùng trên Facebook khi ai đó không đồng ý với quan điểm của mình.

Họ cũng sẵn sàng gây gổ đánh lại hoặc chửi người khác trong các vụ đụng xe trên đường. Nhưng họ sẵn sàng cất đi lòng tự trọng của họ vào ngăn kéo trước các dịch vụ kiểu này, chỉ cần được ăn ngon, ngon theo định nghĩa của họ.

Ngon ư? Xin lỗi, tôi cần được tôn trọng”.

THỂ THAO VĂN HÓA

Xem tiếp

Phi công Việt-Mỹ

Phi công Việt, Mỹ: xưa kẻ thù, nay anh em

Phi công Việt-Mỹ: ‘Kẻ thù ngày xưa, nay là anh em’ 23/9/2017 Bản quyền hình ...

Bình Luận

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *