Báo hay cho người bận rộn

Ký ức tựu trường

0

Ký ức tựu trường

Thứ Sáu,  10/8/2018

Bước chân tháng 6 ngày nào vừa rộn rã gõ lanh canh trước thềm nhà theo niềm vui (được nghỉ) của đám học trò giờ đã xa tít phía sau, nhường chỗ cho những náo nức lặng thầm của nhịp đi tháng 8.

Nguồn: dantri.vn

Mùa thu đang lượn lờ bên khung cửa sổ phòng riêng mỗi sáng tinh mơ se lạnh, nhắc nhở tôi sắp đến lúc tựu trường. Ngày còn đi học, tôi yêu những mùa khai giảng. Yêu cái không khí long trọng trang nghiêm, nhưng cũng đầy ấm áp thân thương của buổi đầu năm học. Yêu tiếng trống khai trường vang từng tiếng tùng… tùng… đĩnh đạc trầm hùng sau ba tháng ròng rã lặng im. Yêu từng khuôn mặt bạn bè đang chen nhau ùa vào sân, lũ lượt xếp hàng, cười giỡn chí chóe, vui biết mấy khi lại được gặp nhau. Có chút luyến tiếc những trò vui mùa hè một chút, nhưng không sao, sang năm vẫn sẽ tới hè.

Thời còn học phổ thông tôi nhớ mình khá “vô duyên” với ngày khai giảng. Năm tôi vào lớp 1 giấy tờ khai lộn sao đó, nhập học muộn gần nửa tháng nên không biết khai giảng là gì.

Lớn hơn chút thì nhà nghèo, mùa khai giảng trúng ngay vụ gặt, lũ con từ lớn chí bé được mẹ “trưng dụng” ra đồng, ra sân tất tật. Năn nỉ cách nào mẹ cũng không chuyển: khai khung học hành gì dẹp hết qua bên, đợi lúa vô bồ rồi tính. Lúa ướt lúa hư ngoài đồng rồi bây có nhịn đói đi học được không? Mẹ nói như dao chém đá, đừng mong lung lay.

Tôi vừa  khom lưng quét lúa dưới sân vừa khóc hù hụ. Khóc đã, quẹt nước mắt xong thì… cầm chổi quét tiếp, coi như tôi tự khóc tự nín, ai để ý chi đâu? Huề! Kết quả là năm nào vô học chính thức tôi cũng phải chạy ngược chạy xuôi tìm lớp. Còn hỏi: khai giảng mẹ chưa cho đi thì mấy ngày tập trung (lao động, phân lớp…) đầu năm làm gì có “vé” cho chị em tôi. Kệ! Rồi cũng qua thôi.

Cứ như lời mẹ tôi thì: cái lớp mầy được chia vẫn ở yên chớ có… mọc chân chạy mất đâu mà sợ. Nói thì nói vậy, nhưng “kinh khủng” nhất là mấy năm chuyển cấp (lớp 6, lớp 10). Còn hỏi: trường lớp, bạn bè, thầy cô đều mới toanh, lạ hoắc lạ huơ, con nhỏ lếch thếch đi tìm lớp, vừa sợ vừa không dám hỏi ai. Lang thang cả buổi không tìm ra lớp, giờ nghĩ lại còn nước mắt chực trào…

Ngày tôi vào Cao đẳng Sư phạm khai giảng vẫn dính mùa gặt, nhưng sinh viên rồi nên mẹ đặc cách, không “cột cẳng” ở nhà phụ cào lúa, ôm rơm như mọi khi. Vậy nhưng, mẹ há hốc ngạc nhiên thấy tôi lắc đầu lúc nhắc chuyện đi khai giảng.

Mẹ vui như chưa từng được vui, lầm thầm bảo ba: con nhỏ lớn thiệt rồi, biết nghĩ… Nghĩ gì mà nghĩ, mẹ đâu biết “tổ con chuồn chuồn” ở chỗ cái áo dài mẹ mới may tà trước xách ngược; đã vải rẻ tiền lại còn đem cho bà “thợ may vườn” xóm trên liều liệu cắt may khiến xấu đau xấu đớn. Mặc áo ấy vào đi dự khai giảng, cầm chắc đường nào tôi cũng thành “kỳ quan số 8”. Thôi, trốn quách cho xong!

Vậy nhưng không phải không buồn. Buồn phát khóc khi năm đầu tiên chính thức trở thành sinh viên lại vẫn “lỡ hẹn” cùng ngày khai giảng.

Giờ thì tôi có cả một “bộ sưu tập” áo dài.  Những chiếc áo dài tôi đặt may trước ngày khai giảng. Mỗi chiếc áo sẽ mang dấu ấn của một năm dài công tác, đương nhiên được mặc lần đầu tiên trong ngày khai giảng. Vậy nên không cần căng óc nhớ ngày tính tháng, cứ mở tủ áo dài ra đếm sẽ biết ngay tôi làm nghề “đưa đò” được bao năm.

Nguyên thời học sinh – sinh viên với bao lần “lỡ hẹn” cùng khai giảng, giờ đây tôi cương quyết không để lỡ thêm. Ngày khai giảng bao giờ tôi cũng dậy từ rất sớm, tắm gội trang điểm, mặc chiếc áo dài mới may (đương nhiên đẹp nhất) và đến trường đầu tiên.

Chọn một góc khuất nơi hiên trường, tôi sẽ bắc ghế ngồi đó để nhìn, nghe và cảm nhận từ xa những thanh sắc khai trường đặc biệt vừa lạ vừa quen. Thanh sắc của cảnh, của người, của đất trời cây cỏ trong cái ngày cực trọng đại hàng năm – với tôi – dường như bao giờ cũng tinh khôi, mới rợi. Bao giờ cũng vậy, con tim tôi luôn dậy lên những nhịp đập rộn ràng, náo nức, hân hoan khi nhìn tốp học trò đầu tiên lũ lượt bước qua cổng trường đang mở toang hết cánh. Ban đầu còn lác đác. Sau đó càng lúc càng đông. Không khó để nhận ra những bé con đầu cấp bỡ ngỡ rụt rè bên phong thái  bạo dạn, tự tin của các anh chị lớn hơn đã quen trường quen lớp.

Và đôi khi, tôi cũng giật mình bắt gặp mình đang dõi mắt kiếm hoài một bóng hình quá khứ: liệu trong số các em lần đầu bỡ ngỡ có em nào nước mắt lưng tròng chạy ngược chạy xuôi tìm lớp như cô giáo nó ngày xưa.

Người Đô Thị

_______________

Đọc thêm:

Trước ngày khai giảng của con

4/8/2018

Năm nào cũng như năm nào, đêm trước ngày khai giảng là tôi không ngủ được. Suốt thời học sinh luôn là như vậy. Trước khai giảng một tuần đã lo chuẩn bị quần áo, sách vở và nhảy đứng nhảy ngồi chờ khai giảng, tâm trạng nôn nao, háo hức.

Ảnh: TTXVN

Rời ghế nhà trường, mười lăm năm làm cô giáo, ngày khai giảng với tôi vẫn là một ngày trọng đại. Tôi sẽ đến trường thật sớm ngắm học trò đi khai giảng. Những gương mặt hớn hở, vui tươi của học trò cũ, thương những học sinh đầu cấp bỡ ngỡ, lạ lẫm cho tôi nhiều xúc cảm.

Nhưng ba năm nay, trước ngày khai giảng, tâm trạng tôi cứ rối bời, chẳng những không ngủ được mà còn nằm khóc. Đấy là tâm trạng tất yếu của người mẹ có cậu con trai trong vòng ba năm phải đi khai giảng ở ba ngôi trường ở ba huyện khác nhau.

Nói điều này tự dưng mủi lòng chực khóc. Về nơi ở mới, học ở một ngôi trường mới, vừa kịp quen thầy quen bạn thì lại theo mẹ chuyển chỗ ở, lại ngơ ngác với nơi ở mới và lo sợ khi đến một ngôi trường hoàn toàn mới. Mẹ xin lỗi con, mẹ thà lận đận một mình chứ không muốn con phải quay cuồng cùng mẹ. Con còn quá nhỏ để cùng bơi giữa đại dương cuộc đời với mẹ nhưng biết sao giờ. Mẹ chưa ổn định nên con phải xê dịch liên tục.

Còn nhớ, ngày khai giảng lớp một của con. Sáng hôm đó con dậy sớm lắm, hí hửng mặc quần áo và hát vang: Ngày đầu tiên đi học/ Mẹ dắt tay đến trường/ Em vừa đi vừa khóc… Hát thì hát vậy; nhưng mà… đâu có khóc. Và cũng khỏi cần mẹ dắt tay; cu cậu nằng nặc: Con đi một mình được! Nhưng lý do khiến tôi chủ quan nghĩ lần chuyển nhà thứ ba này không ảnh hưởng nhiều đến con là vì hai lần dịch chuyển trước, dù ban đầu có nhiều khó khăn nhưng với nỗ lực đồng hành của mẹ thì con trai thích nghi với hoàn cảnh rất tốt.

Nhưng mọi sự không như tôi nghĩ. Năm nay con trai lại phải đón khai giảng ở một ngôi trường xa lạ. Tuần trước tôi lo đi rút hồ sơ chuyển trường, sáng hôm nay dắt con đi mua đồng phục, cặp, vở chuẩn bị cho năm học mới. Đang đứng giữa chợ nhưng con lo lắng, níu tay: Mẹ ơi, tới trường mới con vừa hồi hộp vừa lo sợ. Tôi hơi mất bình tĩnh trước nỗi lo chính đáng của con. Hóa ra, mạnh mẽ, giỏi thích nghi đến đâu thì con vẫn là một đứa trẻ tuổi ăn tuổi ngủ. Yếu lòng nhưng vẫn vờ mạnh mẽ tôi nói: Đừng qua lo lắng con trai.

Hồi hộp một chút thì được nhưng đừng lo sợ. Vì chẳng có gì để sợ cả. Cũng như hai năm học trước, khai giảng xong con đều nói với mẹ khai giảng gặp thầy cô, bạn bè mới thiệt vui. Con thanh minh: Nhưng lần này thì khác, trường học ở phố to rộng và khang trang quá, con ngợp luôn. Con phải vui mừng vì mình được học ở ngôi trường khang trang, bề thế mới đúng. Với một chàng trai lớp 7 thì việc đến một ngôi trường mới cũng như được vào một thế giới mới, thế giới đó là thế giới của con, thế giới đang chờ con và các bạn của con cùng khám phá.

Mẹ tin là sau ngày khai giảng, con sẽ về nói với mẹ những lo lắng trước ngày tựu trường của con là hoàn toàn vô lý. Tại sao mẹ biết ? Vì mẹ biết trường học nào cũng cũng sẵn sàng mở cửa chào đón học trò bằng cách thân thiện nhất.

Kinh Tế Sài Gòn

Có thể bạn sẽ thích

Bình Luận

Your email address will not be published.