Báo hay cho người bận rộn

Ông Đinh La Thăng bị bắt giam

0

Ông Đinh La Thăng bị bắt giam


Ông Đinh La Thăng.

Ông Đinh La Thăng.

Bộ Công an Việt Nam chiều ngày 8/12 đã ra quyết định khởi tố bị can, bắt tạm giam ông Đinh La Thăng, Phó Ban Kinh tế Trung ương, để điều tra về ‘hành vi cố ý làm trái quy định của Nhà nước về quản lý kinh tế gây hậu quả nghiêm trọng.’

Truyền thông Việt Nam loan tin rằng Cơ quan Cảnh sát điều tra Bộ Công an đã ra quyết định bắt ông Thăng ngay sau khi bị Bộ Chính trị ra quyết định đình chỉ sinh hoạt Đảng đối với ông Đinh La Thăng, với tư cách là Ủy viên Ban Chấp hành Trung ương Đảng, kể từ ngày 8/12.

Trước đó, chiều cùng ngày, hãng tin AP và Reuters cho biết ngày 8/12 Ủy ban Thường vụ Quốc hội khóa XIV đã họp phiên bất thường, thông qua 2 nghị quyết với sự đồng thuận của tất cả ủy viên Ủy ban Thường vụ Quốc hội có mặt, về việc cho thôi đại biểu quốc hội đối với ông Đinh La Thăng.

Vào tháng 5, Ban Chấp hành Trung ương Đảng Cộng sản Việt Nam đã quyết định thi hành kỷ luật ông Đinh La Thăng bằng hình thức “cảnh cáo” và “cho thôi giữ chức” Ủy viên Bộ Chính trị khoá 12. Đồng thời, ông Thăng bị buộc phải thôi chức Bí thư thành ủy TP.HCM.

Ban chấp hành Trung ương đã xác định rằng ông Thăng “đã mắc những khuyết điểm, vi phạm rất nghiêm trọng” trong công tác lãnh đạo, chỉ đạo và công tác nhân sự trong thời gian ông giữ cương vị Ủy viên Ban Chấp hành Trung ương Đảng khoá 10, Bí thư Đảng ủy, Chủ tịch Hội đồng thành viên Tập đoàn Dầu khí quốc gia Việt Nam giai đoạn 2009-2011, theo truyền thông trong nước.

Trước phiên họp của Ban chấp hành Trung ương về việc kỷ luật ông Thăng, nhà nghiên cứu Lê Hồng Hiệp, thuộc Viện Nghiên cứu Đông Nam Á ở Singapore, nói với VOA rằng nếu Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng và đội ngũ của ông “thành công trong việc kỷ luật ông Thăng”, có thể “ông Thăng chưa phải là mục tiêu cuối cùng”.

Tiến sĩ Hiệp nói việc “cách các chức vụ trong quá khứ” gần đây đã trở thành một tiền lệ trong Đảng Cộng sản. Ông Hiệp nói thêm là “không loại trừ khả năng” hình thức này sẽ được áp dụng cho cả “các nhân vật từng nằm trong ‘tứ trụ’”, tức là bốn nhà lãnh đạo hàng đầu về mặt đảng, quốc hội và chính phủ của Việt Nam.

VOA

___________

Đọc thêm:

Đinh La Thăng là ai?

Một người bạn núi Gôi (bạn đọc Danlambao) – Thực ra tôi cũng không muốn viết ra mấy chuyện này, nhưng từ ngày Đinh La Thăng lên bộ trưởng tuyên bố vung vít làm báo chí tốn bao giấy mực nên tôi quyết định nói về Thăng để mọi người cùng biết.
Thứ nhất Thăng không phải con một người nông dân Nam Định như mọi người lầm tưởng lâu nay. Thăng là con rơi của Đinh Đức Thiện (từng là Cựu bộ trưởng Bộ GTVT, Thượng tướng – Thứ trưởng Bộ Quốc Phòng) nên Thăng được cơ cấu nhanh chóng từ Tổng công ty Sông Đà sang Phó Bí thư Tỉnh ủy Thừa Thiên – Huế, rồi về Tập Đoàn Dầu Khí và gần nhất là Bộ Trưởng Bộ Giao Thông Vận Tải. Thăng đang tìm cách lên Phó Thủ tướng và cạnh tranh với Hoàng Trung Hải chấm dứt các nhiệm kỳ Thủ Tướng của dân Nam bộ.
Ngoài lý lịch là con của Đinh Đức Thiện, Thăng còn được Đinh Thế Huynh đỡ đầu trực tiếp và vây cánh Nam Định ủng hộ hết lòng.
Sở thích của Thăng là lòng lợn luộc và tiết canh vịt uống với rượu ngoại (từ ngày theo chân anh 3 Dũng, Thăng chỉ uống duy nhất loại rượu Ballantines 30) tửu lượng của Thăng vào hàng khá. Ngoài ra khi về Nam Định, Thăng ngủ ở Vị Hoàng, ăn phở gà cửa Nam, bánh cuốn Thiên hạ đệ nhất bánh cuốn.
Thăng thích giễu võ dương oai, hô khẩu hiệu và thích thể hiện trình độ với đàn em. Đặc biệt Thăng thích được đàn em gọi là Bác, xưng tụng như… Bác Hồ của Thăng. Đi đâu đàn em cũng theo cả đoàn, kể cả đi họp lớp hay về quê.
Là người tôn sùng “địa phương chủ nghĩa” nên hầu hết dân Nam Định đều được Thăng nâng đỡ. Đã có thời Tập Đoàn Dầu Khí là bãi chiến trường của dân Nam Định và dân Nghệ An vì khi về Tập Đoàn Dầu Khí, Đinh La Thăng đã mang theo nửa tỉnh Nam Định về, cơ cấu lung tung.
Đặc biệt Thăng rất thích thể hiện vai trò bảo kê các đàn em, nên xung quanh Thăng luôn luôn có mấy chục đệ tử theo hầu, nào là bạn chính trị như Đinh Thế Huynh, Đinh Quốc Thái (Chủ Tịch Đồng Nai – người đã được Thăng lobby với anh 3D chi 30 tỷ để làm Chủ tịch) nào là bạn học như Khắc, Thái, em ruột như Thắng “cận”… nào là các đàn em như Thuận, Lãm, Phong…
Đặc biệt trong số hàng vài trăm đệ tử thì Thăng luôn bảo vệ sống chết cho Lãm “thổi” và Thuận Sông Đà SUDICO. Lãm “thổi” ân nghĩa với Thăng ra sao không biết chỉ biết anh chàng 5 vợ này làm thất thoát của Tập Đoàn Dầu Khí hơn chục triệu USD (Lãm “thổi” chơi bời đến mức Bùi Tiến Dũng còn phải gọi bằng thầy) thế mà Thăng cũng lo cho êm xuôi. Còn Thuận Sông Đà SUDICO thì đánh nhau với Quế ì xèo rồi ôm đầu đi luôn, vụ việc đã từng được VTV1 đưa lên thế mà Thăng cũng lo ém nhẹm hết rồi lại đưa qua Tài chính Dầu Khí làm Tổng Giám Đốc (trước đó Thuận đã dành toàn bộ tầng 2 tòa nhà Sông Đà SOTRACO cho Thăng làm tư gia) !!!
Về tiền thì theo như “giang hồ đồn đại” Thăng chỉ thua 1 anh trong 14 anh Bộ Chính Trị, còn 13 anh kia và mấy anh Uỷ Viên Trung Ương là “con muỗi”. Tiền Thăng ôm về từ Sông Đà và nhất là Tập Đoàn Dầu Khí nếu chất lên cao bằng tòa nhà Kengnam đối diện.
Về Bộ Giao Thông Vận Tải chưa biết Thăng làm được gì ngoài những câu tuyên bố nổ như bom nhưng chắc chắn nội bộ Bộ Giao Thông Vận Tải sẽ còn nhiều thay đổi, xáo trộn mà đây cũng là điều nhiều cán bộ Bộ Giao Thông Vận Tải.
Về năng lực của Thăng thì chưa có gì nổi bật ngoài tài ca hát của anh cán bộ Đoàn. Khi làm Kế toán trưởng Sông Đà thì Sông Đà là tập đoàn tới nay cũng không kiểm toán nổi (mặc dù đã cổ phần 100%). Khi về Thừa Thiên Huế dạo chơi ít tháng để về Tập đoàn Dầu Khí thì Thăng chỉ cưỡi ngựa xem hoa (vì Thừa Thiên Huế cần gì anh Kế Toán Trưởng về làm Phó Bí Thư). Về Tập Đoàn Dầu Khí thì ngoài cơ cấu nhân sự lung tung làm náo loạn cả Tập Đoàn Dầu Khí thì Thăng chỉ có mỗi việc hút dầu lên bán và chia cho anh 3D và 13 anh Bộ Chính Trị khác. Chứ việc Tập Đoàn Dầu Khí đầu tư ra nước ngoài thua lỗ 100%. Châu Phi cũng đuổi, Nam Mỹ cũng lắc. Đến cái anh cánh tả Venezuela cũng lừa lấy 100 triệu USD rồi cũng tống cổ nốt. Cho nên ở Tập Đoàn Dầu Khí trước khi về Bộ Giao Thông Vận Tải, Thăng chuẩn bị nhân sự cho kỹ nhằm tránh trường hợp “hổng giò” như mấy đàn anh Thường, Nhậm. Nhưng xem ra nếu thuê kiểm toán nước ngoài thì tài sản Thăng làm thất thoát ở Tập Đoàn Dầu Khí chẳng thua gì anh Vinasin (có thể còn hơn nhiều).
Tính thích thể hiện nên khi về Bộ Giao Thông Vận Tải, Thăng tuyên bố tùm lum, nào là sẽ đi xe bus mỗi tuần, nào là Cán Bộ Bộ Giao Thông sẽ đi xe bus đi làm, nào là tuần tới Hà Nội, Sài Gòn thay đổi giờ làm… Không biết Thăng thực hiện đến đâu hay lại giống ông Bộ Trưởng Y Tế Nguyễn Quốc Triệu tuyên bố: “trong nhiệm kỳ Bộ Trưởng của tôi không có tình trạng 2 bệnh nhân nằm chung 1 giường” (vì nằm 4 người/giường không à!!!). Tôi chỉ lo nhất là với đội ngũ đàn em hùng hậu như vậy mà Thăng đi xe bus thì Hà Nội lại phải dành riêng cho Thăng một chiếc xe bus đi làm cho tiện với hội đồng hương Nam Định. Còn việc cấm Cán Bộ đi đánh golf theo tôi đang có vụ xử lý Cán Bộ nào đây. Vì Thăng thừa biết mình ra quyết định này là vi hiến. Theo tôi lại có anh phó nào sắp bay khỏi Bộ Giao Thông Vận Tải để đàn em thân tín Thăng về ngồi vào đấy thôi.
Tôi đoán là Thăng cũng có thư ký đọc Dân Làm Báo, nên tôi không muốn nhắc tới mấy cái “còm” của độc giả nữa. Chỉ muốn nhắc Thăng là giá như anh ta về bên Bộ Xây Dựng ti toe có lẽ còn hơn chứ về Bộ Giao Thông Vận Tải này anh ta chẳng có tí nghề gì để ai phục mà cứ phát biểu vung vít thế lúc không làm được thì nhục quá. Mà biết đâu Thăng sẽ là người nổ phát súng đầu tiên vào “văn hóa từ chức” làm gương cho mấy anh “cố đấm ăn xôi” khác.
Mà thôi Thăng ạ! Bất quá không làm được ta lại về núi Gôi ăn tiết canh uống rượu Ballantines, hay vào Victory, Legen hú hí còn hơn là tham quyền ngồi đó dân chửi tới ông bố đẻ, bố hờ đau lắm.
Chúc Thăng tỉnh táo, giữ mồm giữ miệng, Thăng nhé!

Sau khi tôi viết bài “Đinh La Thăng là ai?” và gửi lên Dân Làm Báo thì nhận được rất nhiều phản hồi của bạn đọc. Khen có, chê có nhưng nói chung có 2 luồng tư tưởng: 1 số ủng hộ khi tôi nói rõ về nhân thân các vị Quan Cách mạng này (điều mà lâu nay người VN coi là bị “cấm kỵ”), số còn lại thì như thói quen lâu nay cứ đụng đến thần tượng là nhảy dựng lên. Một số bình luận là tôi “chơi” Đinh La Thăng vì khác phe nhau, số thì nghĩ là tôi “không ăn được thì đạp đổ”. Không cần tìm hiểu thì cũng biết đa phần đám “nhảy dựng” này thuộc đàn em, phe cánh của Thăng, khi thấy “thầy” bị đánh thì nhao vào “cứu chúa”.

Đáng lẽ cũng chỉ nên dừng lại tại bài viết trên để “cảnh tỉnh” Đinh La Thăng thôi, nhưng nhân đây tôi xin tiếp vài lời để làm rõ hơn sự việc cho cả hai luồng tư tưởng trên rõ được phần nào.
Tôi xin không nhắc tới chuyện Thăng là con rơi của Đinh Đức Thiện nữa, vì việc này ai cũng biết như Phạm Bình Minh là con Nguyễn Cơ Thạch, Phan Thanh Nam là con Võ Văn Kiệt…
Qua cách viết chắc các bạn đều rõ tôi không lạ gì Thăng, còn có coi là bạn hay không thì theo suy nghĩ của từng người. Tôi đã từng có thời gian coi Thăng là bạn và kỳ vọng nhiều vào Thăng (đây là cách nhận định chứ không có tính địa phương chủ nghĩa). Thấy Thăng ăn to, nói lớn, bảo vệ anh em, nhiều người mến và phục Thăng. Nhưng một thời gian bên cạnh Thăng tôi thấy rõ hơn bản chất của Thăng nên tôi “phản tỉnh” và tìm cách xa dần để tránh “không phải đầu cũng phải tai”. Nói vậy không có nghĩa là tôi sợ khi gần Thăng tôi bị ảnh hưởng. Tôi thấy ngoài cách ban phát quyền lực và lợi lộc cho đàn em, Thăng là kẻ cực kỳ chuyên quyền và độc đoán. Ai hài lòng Thăng thì tới đâu Thăng cũng bảo vệ bất cần là biết Pháp luật là gì. Ai trái ý Thăng thì hậu quả cực kỳ đen tối kể cả nghĩa đen và nghĩa bóng. Bề ngoài Thăng rất năng động và khiêm tốn nhưng với anh em thân mật ai cũng hiểu Thăng cực kỳ háo danh và manh động. Trong khi nhậu nhẹt Thăng thường đưa Bác Hồ của Thăng ra để làm trò cười (một trong những đề tài là vị cha già Dân tộc này là “người không con mà có triệu con”), bất kể quan khách xung quanh nghĩ gì. Với đàn anh đang được Thăng o bế như 3D, Thăng cũng chẳng nể. Thăng từng tuyên bố với anh em:“không có tao, dễ gì con 3D vào Uỷ Viên Dự Khuyết”. Với các bạn “đồng liêu” như Đinh Quốc Thái, Đinh Tiến Dũng… khi không có mặt Thăng tuyên bố: Không có tượng đài Điên Biên chẳng có Dũng “lùn”, chẳng có Vedan làm sao ra Đinh Quốc Thái. Người duy nhất Thăng nể có lẽ là ông anh cùng họ, Đinh Thế Huynh.
Nói như vậy để thấy Thăng rất háo thắng và sẵn sàng gây thù chuốc oán, nên Tập Đoàn Dầu Khí có câu: “là bạn của Thăng, là kẻ thù của mọi người và ngược lại”. Vừa háo thắng, vừa “địa phương chủ nghĩa” nên đi đâu Thăng cũng đưa người vào xáo trộn lung tung cả. Hôm trước tôi mới nói “hớ” là Thăng đưa Thuận từ Sông Đà SUDICO (sau khi đánh nhau lung tung) về Tài Chính Dầu Khí là các bạn Thăng đã nhao lên là Thuận về Xây lắp Dầu Khí. Đó cũng chính là bằng chứng một trong những vụ “cơ cấu” chẳng coi Pháp luật ra gì. Việc Thuận – một đàn em thân tín của Thăng (Thăng còn bảo vệ Thuận hơn Thắng “cận”, chính Thắng “cận” lúc say say còn bảo: tôi đâu phải em ruột, thằng Thuận mới là em ruột) đang đấu đá rùm beng ở Tổng Công ty Sông Đà, thế mà Thăng đưa ngay về Tập Đoàn Dầu Khí cơ cấu lên ngay Tổng Giám Đốc Xây Lắp Dầu Khí thì rõ ràng Thăng coi Tổng Cty Sông Đà và Tập Đoàn Dầu Khí chẳng khác gì cái sân nhà mình. Việc Lãm “thổi” cũng rùm beng cả Tập Đoàn Dầu Khí rồi cuối cùng đâu lại vào đấy. Như vậy thấy rõ Thăng chuyên quyền và độc đoán tới mức nào. Dân Tập Đoàn Dầu Khí nói với nhau: để làm im những chuyện trên Thăng phải chấp nhận “ngậm bồ hòn” vụ đưa đàn em thân tín là Thập lên Tổng Giám Đốc Tập Đoàn Dầu Khí. Không biết công tác lãnh đạo của Đảng, của Chính phủ đối với Tập Đoàn Dầu Khí ra sao nữa…???
Đó là chuyện nội bộ Tập Đoàn Dầu Khí, còn chuyện ngoài đời Thăng có hàng trăm đàn em (kể cả xã hội đen, do Khắc một bạn thân của Thăng cầm đầu) và các “đại gia” này khi được coi là “đàn em của bác” (bác này là bác Thăng chứ không phải bác Hồ) thì không còn coi ai ra gì. Những “ông vua con” này bề ngoài thì coi thường thiên hạ, bên trong thì ngấm ngầm hạ bệ nhau. Thậm chí để được lòng “bác” có nhiều anh tự xin đổi cả họ cha mình. Một trong những anh này là Đỗ Quốc Phong (tổng công ty bất động sản dầu khí) trong bàn nhậu có gần trăm người anh này tự tuyên bố: hôm qua “bác” gợi ý ngày hôm nay em xin đổi tên là Đinh Quốc Phong!!! Thật hết biết với đám đàn em của Thăng…
Khi viết về Thăng, nhiều người nghĩ tôi có thù hằn gì với Thăng? Tuyệt nhiên không, tôi và Thăng không được coi là bạn thì cũng chẳng bao giờ là thù, nhưng tôi muốn mọi người hiểu rõ về một lãnh đạo đang được kỳ vọng. Thử hỏi những người có lòng tự trọng liệu có thích nghi được “môi trường” vậy không? Những người sống bằng lương liệu có đủ tiền trả những bữa nhậu này không? Thử hỏi tiền lấy đâu ra khi mỗi lần nhậu hàng mấy trăm triệu, nếu không là tiền tham nhũng, lấy ra từ những dòng dầu khí, những công trình của đất nước?
Một việc nữa là từ ngày Thăng về Tập Đoàn Dầu Khí thì ra đời hàng loạt công ty, tổng công ty liên danh như: Tập đoàn dầu khí sông Hồng (giữa Thăng và Mẫn “lùn” hai anh hàng xóm Thanh xuân cùng xuất thân từ Sông Đà với nhau), rồi những bất động sản Dầu Khí, Tài Chính Dầu Khí… hàng trăm cái tên tương tự như vậy. Xin hỏi, nếu là người có thực tài liệu Thăng đẻ ra những công ty này để làm thêm cồng kềnh cái bộ máy hành chính vốn đã cồng kềnh? Hay để Thăng ban phát ghế ngồi cho các đàn em? Rồi với Tổng cty Xây Lắp Dầu Khí hoành tráng chỗ anh Thuận, anh Hoàng (phía Nam) làm ăn hiệu quả hay sắp chết mà khi “trảm” tướng ở Cảng sân bay Đà Nẵng, Thăng không đưa cái anh Tổng công ty Xây Lắp Dầu Khí ấy vào mà thi công mà lại “dọa” gọi anh Hòa Bình ra thay (cả làng Xây Dựng ai cũng biết cái anh Hòa Bình ấy chỉ làm ba cái việc hạ giá chứ tên tuổi sao bằng COTECCONS, COFICO, thực chất việc này Thăng đang PR cho anh Hòa Bình, cũng như Thăng từng PR cho Thiên Ân – một công ty chuyên làm hạ tầng mà Thăng đầu tư vào 5 triệu USD). Với cái trình độ Cán Bộ Đoàn lên Kế toán trưởng thì Thăng chỉ có nhiệm vụ hút dầu đi bán còn những công ty kia hiệu quả tới đâu, chắc dù là người yêu hay ghét Thăng đều có câu trả lời như nhau. Vì vậy việc không trước thì sau sẽ xảy ra: Tập Đoàn Dầu Khí thực sự là một VINASIN thứ 2 mà mức độ còn nghiêm trọng hơn nhiều lần.
Khi về bộ Giao Thông Vận Tải (chuẩn bị cho việc lên Phó Thủ Tướng như anh Nguyễn Thiện Nhân đã từng được cơ cấu) để đánh bóng tên tuổi của mình, Thăng đã trả lời hàng mấy chục cuộc Phỏng Vấn và các báo “lề phải” ra sức bốc thơm Thăng, như mới tìm ra được “Chúa cứu thế”. Trong cơn “bốc đồng” đó Thăng tuyên bố vung vít cả mà quên mất mình bây giờ là ai. Thăng coi diễn đàn thông tin như cái bàn nhậu của mình và Nhân dân như bạn nhậu nên nói lung tung cả.
Việc một bộ trưởng dám nói, dám làm, dám chịu trách nhiệm là tốt nhưng Thăng phải biết mình, với cái “tài” làm Cán Bộ Đoàn, kế toán trưởng sao có thể “đội đá vá trời”. Trước đây bao lãnh đạo đàn anh đã lỡ miệng đến bây giờ dân vẫn chưa quên. Ví dụ như: Chủ Tịch Quốc Hội Nguyễn Sinh Hùng lúc trước tuyên bố về chứng khoán, Bộ Trưởng Y Tế tuyên bố về việc quá tải ở Bệnh Viện, Giám đốc CA Hà Nội Phạm Chuyên tuyên bố về việc cấm xe ngoại tỉnh vào Thành Phố… Cho tới giờ chưa vị nào thực hiện được.
Bản chất sự bức xúc của Thăng về nạn kẹt xe là không sai, vì từ ngày về Bộ GTVT Thăng đi làm xa hơn nên Thăng mới hiểu thêm nỗi khổ của người Dân. Nhưng làm lãnh đạo Thăng còn phải nghĩ tầm vĩ mô hơn chuyện đốt xe và cấm xe. Thăng có biết ngoài những loại tham nhũng, ăn bám tài sản của Nhân Dân như Thăng thì còn bao triệu người trong số 6,5 triệu người HN đang thất nghiệp và không có công việc ổn định? Không có những “con ong chăm chỉ” đó, ai là người mang lòng lợn, tiết canh vịt vào Hà Nội cho Thăng? Không lẽ họ đi xe bus chở rau thơm, húng chó cho Thăng nhậu? Chưa kể xe máy là phương tiện, là tài sản của Nhân Dân đâu phải ông Bộ Trưởng nọ không thích thì cấm, ông Bộ Trưởng khác ghét thì đốt. Làm quản lý một bộ mà chỉ biết tránh kẹt xe bằng việc cấm phương tiện thì thật kính phục cái “đỉnh cao trí tuệ” của Thăng. Dễ sắp tới Thăng cho cấm tất cả phương tiện cho Nhân dân đi bộ!!! Thăng phải hiểu đó là một bài toán chưa dễ có đáp số mà xã hội phát triển nào cũng phải trải qua. Ngay cái anh Trung Quốc mà Thăng vừa sang “chầu”, nền kinh tế đứng thứ 2 thế giới mà mới chỉ cấm xe máy ở Quảng Châu được 2 năm nay (nhưng vẫn cho xe điện – một loại xe máy chạy điện – hoạt động). Nên trước khi phát biểu Thăng phải nhớ đây là cơ quan ngôn luận chứ không phải bàn nhậu, Thăng nhé.
Việc cấm cán bộ đi đánh golf cũng thế. Thăng nói đúng, nếu anh muốn làm lãnh đạo đừng mong nhàn hạ. Thế nhưng đi đánh golf chỉ có 1 lần 1 tuần, còn đi nhậu có ngày nào không có 2 bữa nhậu không? Trước hết Thăng hãy cấm nhậu, cấm uống Ballantines, cấm ăn Tu hài Canada… đi cho ngân sách được nhờ. Chứ ai cũng nghĩ như 3D và Thăng là Ballantines “không giả” để chi ra gần chục triệu/chai thì đất nước này xuống vực nhanh lắm Thăng ạ. Vả lại Thăng là Bộ Trưởng chứ không phải ông bố để các Cán Bộ cấp dưới phải sợ. Thăng có quyền kỷ luật tất cả cán bộ của mình nếu họ sai phạm chứ không thể cấm họ thư giãn. Ngày nghỉ là Luật Lao Động, Thăng không thể tùy tiện cho mình cái quyền kiểm soát đời tư của nhân viên mình.
Việc ỷ mình có quyền trong tay để “cấm” chỉ có tại Việt Nam – nước độc Đảng, không có Tự Do, Dân Chủ. Khi làm quan Cách Mạng (không ai bầu các anh cả) nếu không có “tầm”, tệ nhất các anh phải có “tâm”, chứ cả 2 các anh đều không có thì “từ chức” đi cho dân nhờ.
Việc Thăng làm được gì trong nhiệm kỳ của mình nhiều người đang chờ đợi nhưng Thăng nhớ mỗi phát biểu của Thăng có thể làm bóng thêm hình ảnh của Thăng nhưng đôi khi nó cũng sẽ làm hoen ố đi đấy Thăng ạ.
Và điều cuối cùng chắc hơn ai hết Thăng hiểu tại sao khi “thi đấu” chức Chủ tịch Hà Nội Thăng không được ủng hộ. Tại sao Nhanh lại lên tiếng chống lại Thăng, tại sao Nghị lại phản bác Thăng, đó cũng chính vì ở Hà Nội “nó” nhạy cảm lắm nên không ai muốn “rước” về cái ông “ngựa non háu đá” như Thăng đâu.
Bộ GTVT không phải cái Tập đoàn sân nhà như Sông Đà và Dầu Khí đâu Thăng. Giữ mồm giữ miệng Thăng nhé. Hãy suy nghĩ và uốn lưỡi (ít nhất 3 lần) trước khi nói và hãy làm nhiều hơn là nói Thăng ạ.
Đó là những gì tôi muốn nói với Thăng, cảnh tỉnh Thăng giữa lời nói và hành động. Đó cũng là sự thật 100% về Thăng mà những người yêu hay ghét Thăng cũng không thể phủ nhận. Đó cũng là điều mà tôi biết về một trong số nhiều ông “Tư bản đỏ”. Thăng hiện đang là một người đang được rất nhiều người kỳ vọng, còn 14 ông BCT, mấy chục ông, bà Uỷ Viên Trung Ướng khác thì sao? Sự thật về họ còn khủng khiếp hơn nhiều. Vậy thì chúng ta càng hiểu tại sao Việt Nam đứng đầu Thế giới về tham nhũng và tại sao chúng ta cứ nghèo mãi, tại sao xã hội ngày càng phân hóa giàu nghèo rõ rệt. Chế độ độc đảng này phục vụ ai? Những ai là người muốn chặn lại bánh xe Lịch sử đang quay, mục đích của họ là gì? Đừng vì yêu ghét một cá nhân mà hãy thay đổi tất cả vì Dân tộc vì Nhân dân. Chỉ khi chúng ta mạnh nước lớn mới không dòm ngó. Còn họ – những người cộng sản – ngụy danh Nhân dân nhưng thực chất họ biết lòng tin của Dân đã không còn nên họ chỉ mong ôm chân nước lớn để giữ ghế. Họ chà đạp Nhân dân, làm kiệt quệ tài nguyên của Đất nước và một con sâu trong bầy sâu đó là Đinh La Thăng.
Những người có nhân phẩm và lương tâm hãy cùng nhau đoàn kết lại lật đổ chế độ thối nát này, xây dựng Việt Nam giàu mạnh, Tự do, Dân chủ.
 
Nam Định, 25/10/2011
Dinhlathang.blogspot.com
___________________
Đọc thêm:

Tiến sĩ Nguyễn Quang A: “Bắt Đinh La Thăng, vẫn là chuyện thanh trừng nội bộ”

8/12/2017

Ông Đinh La Thăng, cựu Ủy viên Bộ Chính trị, viên chức cao cấp nhất của Đảng Cộng sản bị bắt giữ. Ảnh chụp tại một phiên họp Quốc hội, 30/10/2017.

Ông Đinh La Thăng, cựu Ủy viên Bộ Chính trị, viên chức cao cấp nhất của Đảng Cộng sản bị bắt giữ. Ảnh chụp tại một phiên họp Quốc hội, 30/10/2017.

 AFP

Ngày 8 tháng 12 năm 2017, ông Đinh La Thăng, nguyên Ủy viên Bộ chính trị Đảng Cộng sản Việt Nam, nguyên Bộ trưởng Bộ Giao thông vận tải, nguyên Bí thư thành ủy Thành phố Hồ Chí Minh, bị bắt tạm giam để điều tra về việc làm thất thoát tài sản tại Tổng công ty dầu khí Việt Nam.

Đây là một viên chức cao cấp nhất của Đảng Cộng sản và chính phủ Việt Nam bị bắt một cách công khai trong lịch sử của Đảng.

Tiến sĩ Nguyễn Quang A, một nhà hoạt động xã hội dân sự tại Hà Nội trao đổi với Kính Hòa của Đài RFA quan điểm của ông qua sự kiện này.

Tiến sĩ Nguyễn Quang A: Người ta viện cái cớ là ông ấy là mất 800 tỉ, và chuyện liên quan đến một cái công ty gì đấy của ông Trịnh Xuân Thanh. Những thông tin như thế thì người ta đã đồn ở Hà Nội này từ trước khi Đại hội lần thứ 12 của Đảng Cộng sản. Cho nên là theo tôi thì nó vẫn là tiếp tục của sự thanh trừng các bè phái. Cái chuyện tham nhũng, theo tôi thì nếu chống tham nhũng thật sự thì tất cả các ông ấy bị tù hết nếu làm nghiêm túc.

Kính Hòa: Nhưng chuyện bắt ông Thăng, từ chuyện truất phế ông ấy ra khỏi Quốc hội, rồi ông Phạm Minh Chính ký đình chỉ sinh hoạt đảng của ông Thăng, đều xảy ra trong một ngày, chuyện đó có gì đặc biệt không?

Tiến sĩ Nguyễn Quang A: Chẳng có gì đặc biệt cả. Đây là Đảng Cộng sản Việt Nam trị ông Thăng chứ không phải là tư pháp hay gì cả, bởi vì tất cả các lệnh đều từ đó mà ra. Quốc hội hay cho thôi Quốc hội đều do các ông ấy cả. Quyết định cho (ông Thăng) ứng cử Quốc hội mới có tháng Năm năm ngoái chứ đâu có gì là xa lắm.

Kính Hòa: Ông Thăng từng phụ trách Bộ Giao thông vận tải. Vừa rồi là chuyện BOT được truyền thông rộng rãi đưa tin, vậy liệu đó có phải là chuẩn bị dư luận cho việc bắt bớ này không?

Tiến sĩ Nguyễn Quang A: Có thể hiểu như vậy cũng được. Thời ông Đinh La Thăng là thời nở rộ các BOT kiểu Cai Lậy. Nhưng tôi cũng phải nhấn mạnh là cái BOT còn nghiêm trọng hơn cái ở Cai Lậy vì nó rất là rõ ràng thì đã xảy ra hồi 20 năm trước, vào cái thời mà ông Thăng vẫn còn là kế toán trưởng hay giám đốc gì đó ở Tổng công ty Sông Đà.

Những chuyện như thế, những chuyện thanh trừng bè phái chắc chắn còn có nữa.Nếu mà tương quan lực lượng giữa các bên nghiêng hẳn về một phía, thì tại sao không chặt đầu rắn cho nó xong.
-Tiến sĩ Nguyễn Quang A.

Nhưng mà đúng là ông ấy dính đến chuyện rầm rộ BOT, mà BOT thì toàn bộ báo chí chính thống rồi trên mạng, đều phản đối, vậy tạo nên cái lý là bắt ông này là chính xác rồi, không có vấn đề gì cả.

Kính Hòa: Sau ông Đinh La Thăng thì ông nghĩ là có người nào nữa cao cấp hơn không?

Tiến sĩ Nguyễn Quang A: Tôi không dám đoán. Tôi nghĩ hoàn toàn có thể, mà cũng có thể là không. Những chuyện như thế, những chuyện thanh trừng bè phái chắc chắn còn có nữa.

Nếu mà tương quan lực lượng giữa các bên nghiêng hẳn về một phía, thì tại sao không chặt đầu rắn cho nó xong.

Kính Hòa: Có nghĩa là có khả năng ông Nguyễn Tấn Dũng dính dáng đến tòa án?

Tiến sĩ Nguyễn Quang A: Tôi nghĩ là có thể nếu cán cân lực lượng xoay chuyển như vậy.

Kính Hòa: Có phải ông Đinh La Thăng là quan chức đảng cao cấp nhất bị bắt một cách hình sự như vậy trong lịch sử của Đảng Cộng sản Việt Nam trong thời gian gần đây?

Tiến sĩ Nguyễn Quang A: 20 năm trở lại đây thì đúng đây là trường hợp đầu tiên.

Kính Hòa: Trước đó có những quan chức cao cấp bị bắt, bị thanh trừng nhưng không có dư luận rộng rãi phải không ạ?

Tiến sĩ Nguyễn Quang A: Đúng rồi. Trước kia thì đến quan chức cao cấp như vậy, bị bắt thì không có, mà là bị vô hiệu hóa, rồi về nhà ngồi chơi xơi nước, bị quản thúc tại gia thì có, chứ bị bắt một cách công khai thì không.

Kính Hòa: Ông vừa nói đến chuyện cán cân lực lượng có thể đưa đến truy đến cấp trên của ông Thăng là ông Nguyễn Tấn Dũng, như vậy có phải chuyện này sẽ phá một dư luận làm tiền lệ nói rằng các cấp cỡ đó, cỡ tứ trụ triều đình, thì không bị đụng chạm đến?

Tiến sĩ Nguyễn Quang A: Vấn đề là họ thỏa hiệp với nhau đến mức nào. Vì quyền lợi chung thì họ có thể thỏa hiệp, và lúc đó thì xề xòa hết cả. Nhưng nếu tương quan lực lượng áp đảo hẳn về một phía thì lúc đó có thể diễn ra.

Kính Hòa: Dù sao đi nữa thì ông Đinh La Thăng trong dư luận Việt Nam là hình ảnh của một vụ tham nhũng rất là lớn. Thì với sự bắt bớ này, ông Nguyễn Phú Trọng cũng đạt được một thành công là gầy dựng lại hình ảnh của đảng trong việc chống tham nhũng?

Tiến sĩ Nguyễn Quang A: Tôi nghĩ rằng chắc chắn nó làm cho nhiều người tin rằng đây là một cuộc chống tham nhũng thật, mà Đảng Cộng sản Việt Nam có thể làm được chuyện ấy. Cái cách tuyên truyền của người ta là như vậy.

Nhưng nếu nhìn ở khía cạnh khác thì đó là cuộc thanh trừng giữa các bên.

Ông (Trần Quốc) Vượng mấy ngày trước vừa ký một quyết định về việc khai trừ các thành viên của Đảng Cộng sản Việt Nam. Ông ấy nêu hàng loạt các thứ để củng cố sự độc quyền của Đảng. Không nói đến tam quyền phân lập, không nói đến dân chủ, không nói đến xã hội dân sự. Cái việc đó chỉ củng cố sự tập trung quyền lực vào trong ban lãnh đạo của đảng hiện thời.

Càng tập trung như thế thì càng nảy ra tham nhũng. Chống tham nhũng là không thể ở một nơi không có pháp quyền, không có nền pháp trị. Bản thân các vị ấy ngồi trên pháp luật thì làm sao chống tham nhũng được. Từ khía cạnh ấy thì sự thành công cũng không có gì.

Kính Hòa: Xin cám ơn ông.

RFA

_____________

Đọc thêm:

Bắt Đinh La Thăng: Nguyễn Phú Trọng mở toang cửa nhà Nguyễn Tấn Dũng? 

9/12/2017

Vụ bắt Đinh La Thăng vào ngày 8/12/2017 đã khiến cho cơ hội để Nguyễn Phú Trọng mở toang cửa nhà Nguyễn Tấn Dũng là lớn hơn bao giờ hết, kể từ sau đại hội 12 vào đầu năm 2016.

Đinh La Thăng và Nguyễn Tấn Dũng lại được xem là mối quan hệ “môi răng”. Nhưng trước đây, không nhiều người biết về câu chuyện thâm cung bí sử này.

Chỉ tới tháng Tư năm 2017 khi bất ngờ tung tóe vụ Bí thư thành ủy TP.HCM Đinh La Thăng bị Ủy ban Kiểm tra trung ương đề nghị kỷ luật đảng, người ta mới biết rằng Đinh La Thăng là “người của anh Ba Dũng”, và việc ông Thăng được đưa vào “trấn” tại TP.HCM rất có thể dựa theo một thỏa thuận ngầm giữa ông Nguyễn Tấn Dũng với ông Nguyễn Phú Trọng ngay trước Đại hội 12 vào đầu năm 2016.

Mà cuộc đối đầu lịch sử giữa Nguyễn Tấn Dũng với Nguyễn Phú Trọng tại Hội nghị trung ương 6 vào năm 2012 thì không ai quên. Mãi cho đến ngày nay…

Một nỗi ám ảnh khôn nguôi đã đặc cách dành cho Tổng bí thư Trọng từ sau đại hội 12, cho dù ông đã lau được nước mắt trước đối thủ chính trị số một là ông Nguyễn Tấn Dũng.

Nỗi ám ảnh ấy còn đeo đẳng ghê gớm, đã trở nên cao trào mất ngủ bằng vụ biến mất cực kỳ thách thức của Trịnh Xuân Thanh, kể cả khi “Thanh đã về”. Cho dù ông Nguyễn Tấn Dũng đã cam kết trở thành “người tử tế”, vẫn còn không thiếu kẻ luôn chực chờ gây hậu họa cho ông Trọng.

Cuộc chiến “chống tham nhũng” của tổng bí thư cũng bởi thế đã dần hóa thân vào ân oán quyền lực và thể diện.

Quyết định bắt Đinh La Thăng được Bộ Công an thi hành có thể được xem là một thắng lợi lớn của Tổng bí thư Trọng trong Đảng ủy công an trung ương và khiến nâng cấp quyền lực cho ông.

Không phải đại hội 12. Giờ đây, ván cờ quyết định sinh – tử mới bắt đầu.

Khỏi phải nói, cũng có thể hình dung ông Nguyễn Tấn Dũng và “dây” của ông đang ở vào thế nguy biến đến thế nào.

Vào năm 2016 khi Nguyễn Tấn Dũng đã bị hất khỏi Bộ Chính trị sau đại hội 12 của đảng cầm quyền, người ta vẫn nhìn thấy có đến vài ba trăm quan chức cùng lẵng hoa chúc mừng cho buổi sinh nhật của ông Dũng.

Nhưng khi bà Nguyễn Thị Hường – mẹ của cựu thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng – qua đời vào ngày 1/12/2017, đã không một tờ báo lề đảng nào nói tới, dầu trước đó báo chí nhà nước ra rả đăng tin mẹ của một hoa hậu qua đời. Cũng chẳng nghe nói về sự hiện diện tại đám tang mẹ Nguyễn Tấn Dũng của nhiều quan chức Nam Bộ khác, về hưu hay đương nhiệm.

Hiện tượng báo đảng nói riêng và và báo chí nhà nước nói chung im bặt trước đám tang của mẹ cựu thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng có thể được xem là một chỉ dấu đặc biệt, không chỉ về thói vô cảm chính trị trong chính trường Việt thời nay, mà còn như một biểu trưng cho thói “ăn cháo đá bát” hết sức bạc bẽo của giới quan chức mang não trạng chỉ biết “phù thịnh không phù suy”.

Kể từ quý 4 năm 2016 khi chiến dịch “đánh” Đinh La Thăng – người được xem là một thủ hạ tin cẩn của Nguyễn Tấn Dũng – khởi động, dường như Nguyễn Tấn Dũng cô độc hẳn.

Cho đến năm 2017 và đặc biệt cùng với các vụ việc, vụ đại gia ngân hàng là Trầm Bê – người được dư luận cho là “tay hòm chìa khóa” của gia đình Nguyễn Tấn Dũng – bị bắt và bị đưa ra truy tố, rồi đến vụ Nguyễn Thanh Nghị – con trai Nguyễn Tấn Dũng, đang là bí thư tỉnh Kiên Giang – có thể bị phe đảng của Tổng bí thư Trọng cho “lên thớt” với lý cớ đầu tiên là vụ khách sạn Hương Biển sai quy hoạch ở ngọc đảo Phú Quốc, và mới đây Đinh La thăng bị bắt, nghe nói cả một người thân của Nguyễn Tấn Dũng là Lê Thanh Hải – cựu bí thư thành ủy TP.HCM – còn không còn dám đi chơi golf với ông Dũng nữa.

Có thể phần lớn, nếu không nói là tất cả, đám quan chức – trước đây như một đám ruồi vẫn bu quanh Nguyễn Tấn Dũng – giờ đây đang “đánh hơi” được mùi sát khí bao phủ ông Dũng. Phần lớn, nếu không nói là tất cả, đang tìm cách tránh đi, chạy đi, bay đi càng nhanh càng xa càng tốt.

Bắt Đinh La Thăng – chiến thắng thứ hai của Tổng bí thư Trọng sau chiến thắng đầu tiên tại đại hội 12, dù khá muộn màng, vẫn mở toang cánh cửa để ông Trọng có dịp “hội kiến” với cựu thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng.

Cuộc chiến đã hóa thân vào ân oán và thể diện. Ông Trọng lại không phải người dễ bỏ qua cho kẻ đã xúc phạm ghê gớm mình trong quá khứ. Đó hẳn là lý do vì sao chỉ cần có đủ điều kiện thời và thế, Tổng Trọng sẽ lập tức tạo điều kiện để Nguyễn Tấn Dũng chứng minh ông Dũng là “người tử tế” đến thế nào.

Theo logic đó, phiên tòa xử vụ PVN và Đinh La Thăng – dự kiến vào vào tháng 2/2018 – sẽ chưa phải cao trào của bản giao hưởng. Điều gì sẽ xảy ra nếu Thăng – để tự cứu mình – không những “khai sạch” mà còn tự nguyện trở thành nhân chứng để ông Trọng mở một phiên tòa lịch sử cho ông Dũng?

CaliToday

_______________

Đọc thêm:

Liệu Bình có “đi” như Thăng?

10/12/2017

Nguyễn Văn Bình – cựu thống đốc Ngân hàng nhà nước Việt Nam và được tạp chí Global Finance có uy tín quốc tế về phân tích tài chính liệt vào “một trong 20 thống đốc có thành tích điều hành tệ nhất trên thế giới” vào năm 2012 – có phải chịu “một số phận vinh quang và cay đắng” như Đinh La Thăng hay không, đây vẫn là một dấu hỏi rất lớn cho tới thời điểm này.

Cửa thoát mong manh

Trong khi số phận của Đinh La Thăng đã trở nên rất chông chênh từ tháng 9/2016 khi Bộ Công an bắt Vũ Đức Thuận là trợ lý của Thăng, và số phận này đã chính thức an bài vào cuối tháng 4/2017 khi Tổng bí thư Trọng bật đèn xanh cho Ủy ban Kiểm tra trung ương công bố kết luận kiểm tra vụ Tập đoàn Dầu khí Việt Nam (PVN) với trách nhiệm chính thuộc về ông Thăng, thì đương kim Trưởng ban Kinh tế trung ương Nguyễn Văn Bình lại được báo giới nhà nước ưu ái không đả động gì, cho dù vào thời gian đó đãxảy ra hàng loạt vụ ra tòa của hai đại án Phạm Công Danh – Ngân hàng Xây Dựng – và Hà Văn Thắm – Ngân hàng Đại Dương.

Cũng vào thời gian trên, có dư luận cho rằng Nguyễn Văn Bình đã “thoát”.

Khách quan mà nói, có một cửa thoát cho ông Bình. Tại đại hội 12 vào đầu năm 2016 của đảng cầm quyền, cả Nguyễn Văn Bình vàĐinh La Thăng đều bất ngờ lọt vào Bộ Chính trị, cho dù hai nhân vật này được nhiều dư luận khẳng định là người của “anh Ba Dũng”.

Tuy nhiên sau đó, đường công danh của hai nhân vật này lệch hẳn nhau: Đinh La Thăng về “trấn” ở TP.HCM – một cứ điểm kinh tế– chính trị quan trọng hàng đầu ở miền Nam và ảnh hưởng cả một phần Trung Nam Bộ, nhanh chóng trở thành “sao” với tần suất xuất hiện trên báo chí dày đặc hơn hẳn các ủy viên bộ chính trị khác.

Còn Nguyễn Văn Bình lại về Ban Kinh tế trung ương – một cơ quan đảng mà trong nhiều năm đã năm lần bảy lượt bị đảng đe dọađóng cửa vì thực ra chẳng có tác dụng gì ngoài chuyện “định hướng” và trà lá nhậu nhẹt, về thực chất chẳng có thực quyền gì.

Về đây, xem ra Nguyễn Văn Bình đã được “đá lên” và vĩnh viễn xa rời cái ghế thống đốc quyền lực của Ngân hàng nhà nước – địa chỉ có thể chi phối toàn bộ huyết mạch tín dụng và tài chính của nền kinh tế, kể cả thế giới ngầm. Về thực chất, Bình bị xem là “đã cháy”.

Hẳn đó là nguồn cơn mà Đinh La Thăng được Nguyễn Phú Trọng soi xét hơn nhiều trong chiến dịch “chống tham nhũng – thanh lọc nhân sự” của đảng. Vậy là Thăng “đi” trước.

Chỉ có cách “đi” là còn có vẻ gây khó hiểu. Hóa ra Tổng bí thư Trọng đã quyết định tạo ra một màn bi hài kịch: Đinh La Thăng được“luân chuyển” từ ghế bí thư thành ủy TP.HCM về làm phó ban kinh tế trung ương, hay nói cách khác là ông Trọng đã “nhốt quyền lực vào lồng” cả Bình chung với Thăng.

“Đi” như thế nào?

Ngay sau khi xảy ra kết quả “Trịnh XuânThanh đầu thú” ở Hà Nội vào cuối tháng Bảy cho dù Bộ Ngoại giao Đức tố cáo mật vụ Việt Nam đã ra tay bắt cóc Thanh, số phận Đinh La Thăng một lần nữa nổi sóng. Khi đó đã rộ lên tin đồn về việc ông Thăng không cònđi làm ở Ban Kinh tế trung ương mà bị quản thúc.

Cùng lúc đó, một số tờ báo nhà nước bắt đầu làm “nhiệm vụ”: lần đầu tiên sau nhiều năm cấm khẩu, đặc biệt dưới thời Nguyễn Tấn Dũng còn là thủ tướng, giờ đây báo chí trở nên “dũng cảm” hơn nhiều để bắt đầu hé miệng về trách nhiệm của Ngân hàng nhànước khi để xảy ra quá nhiều sai phạm và tham nhũng tại một số ngân hàng thương mại cổ phần. Dù chưa thấy nêu tên Thống đốc Nguyễn Văn Bình…

Nhưng căng thẳng và nguy hiểm là thấy rõ. Chỉ ít ngày sau khi Trịnh Xuân Thanh “về”, một đại gia mà trước đó ít ai nghĩ là có thểbị hề hấn gì – Trầm Bê – đã bị Bộ Công an bắt. Trầm Bê lại được xem là người thân, thậm chí là “tay hòm chìa khóa” của “nhà anh Ba Dũng” và có mối quan hệ thân thiết không kém với Nguyễn Văn Bình.

Lần đầu tiên từ sau đại hội 12, Nguyễn Văn Bình dường như bị hất khỏi thế “an phận”, để cho dù có thực tâm an phận cũng đãmuộn. Vấn đề đang trở thành ý đồ tái sắp xếp cả bàn cờ chính trị chứ không còn thuần túy là những vụ án lẻ tẻ và những cá nhân quan chức đơn lẻ, do vậy bất kỳ con cờ nào cũng có thể được những ý đồ tính toán nào đó móc xích lại với nhau, cho một vụ án chung. Thậm chí có thể dẫn đến một “phiên tòa lịch sử”.

Trầm Bê – nhân vật có thời được xem là “bất khả xâm phạm” và nghe nói đã từng thoát bắt bớ ít ra vài lần, khi đã bị bắt thật thìNguyễn Văn Bình – nhân vật bị xem là phải chịu trách nhiệm về rất nhiều hậu quả trong các chiến dịch sáp nhập thâu tóm ngân hàng, mua lại ngân hàng với giá 0 đồng, điều hành thị trường vàng và đô la, gắn với nhiều dư luận về “trùm tài phiệt Bình Ruồi”… đương nhiên khó mà thoát.

Chỉ còn là chuyện Bình có “đi” như Thăng, hay sẽ khác Thăng.

“Dê tế thần”?

Vào đầu tháng 9/2017, một loạt quan chức cấp cao của PVN bị bắt, càng xác nhận khả năng Đinh La Thăng khó mà giữ được ghếủy viên trung ương, ngay cả khả năng được “tại ngoại hậu tra” cũng khó.

Một tuần sau biến động “bắt PVN”, đến lượt một cựu quan chức Ngân hàng nhà nước – phó thống đốc Đặng Thanh Bình và là cấp phó trước đây của Nguyễn Văn Bình – bị khởi tố.

Chưa bao giờ Nguyễn Văn Bình lại “gần” với vòng tố tụng hình sự như lúc này. Dù cả hai đều là Bình, nhưng một khi Nguyễn PhúTrọng đã không còn muốn “giữ bình nguyên vẹn” nữa thì sẽ có những con chuột bị đập, thậm chí bị đập chết tươi.

Vào tháng 9/2017, tướng Lê Quý Vương – thứ trưởng bộ công an – bất chợt toát ra một phán ngôn hiếm có “đang giải quyết lợiích nhóm, sân sau của thời kỳ trước”.

“Thời kỳ trước” là thời kỳ nào? Những gì mà tướng Vương đề cập về các vụ án tham nhũng đều rơi vào thời gian mà Nguyễn Tấn Dũng còn tại vị thủ tướng. Bộ sậu khi đó của Thủ tướng Dũng lại là những cái tên quá quen thuộc như Vũ Huy Hoàng, Nguyễn Văn Bình, Đinh La Thăng, Trầm Bê

Vào năm 2016, cũng tướng Lê Quý Vương đã chỉ như ấp úng về vụ Trịnh Xuân Thanh bỏ trốn, và như thể “năn nỉ” Thanh về đểđược hưởng lượng khoan hồng của đảng và chính phủ.

Còn giờ đây, sau khi Thanh về thật, có vẻ vai trò ủy viên thường vụ trong Đảng ủy công an trung ương của Nguyễn Phú Trọng đãbắt đầu phát huy tác dụng. Những vụ bắt giam giới đại gia ngân hàng và quan chức dầu khí theo lệnh ông Trọng được thi hành nhanh hơn và rốt ráo hơn hẳn năm ngoái. Cũng có vẻ ông Trọng, sau một thời gian chật vật, đã bắt đầu “nắm” được ngành công an.

Giờ đây, số phận Nguyễn Văn Bình như đang gắn chặt với cảm xúc và những tính toán riêng của ông Trọng.

Nếu Đinh La Thăng đã từng trở thành mối đe dọa đối với Tổng bí thư Trọng trong trường hợp Thăng nắm được địa bàn TP. HCM – không chỉ là một trung tâm kinh tài mà còn như một “thể chế chính trị riêng”, Nguyễn Văn Bình có thể phần nào an toàn, được cho “rửa tội” ngay tại Ban Kinh tế trung ương nếu Bình vẫn chấp nhận vai trò trưởng ban ở đây mà không còn dám đoái hoài gì đến các ghế quyền lực khác.

Đã có bài học nhãn tiền đẹp như mơ. Ngay cả “Trai Kim Cự, gái Kim Tiêm; kẻ thì giết biển, ả chuyên giết người” mà còn được “cụtổng” bỏ qua êm ái, dù bị dân chửi không còn thiếu từ nào…

Tuy nhiên như đã đề cập, không chỉ Đinh La Thăng đóng vai trò một “trục” mà cả Nguyễn Văn Bình cũng đặc trưng cho một “trục”khác – hai con đường này đều dẫn đến cửa nhà Nguyễn Tấn Dũng mà Nguyễn Phú Trọng sẽ khó lòng bỏ qua. Bàn cờ chính trị cũng vì thế sẽ tùy thuộc phần lớn vào quyết định cuối cùng của ông Trọng.

Nếu đưa được Đinh La Thăng ra tòa và do đó có thể “rửa mặt” trước Nguyễn Tấn Dũng, xóa được hình ảnh tổng bí thư phải rơi lệtại Hội nghị trung ương 6 vào cuối năm 2012, không chừng Nguyễn Phú Trọng sẽ cảm thấy thỏa mãn mà “buông” Nguyễn Văn Bình.

Nhưng nếu Đinh La Thăng vẫn là chưa đủ, sẽ cần thêm ít nhất một “con dê” nữa phải chịu “tế thần”. Khi đó, không chỉ bị loại khỏi Bộ Chính trị, Ban chấp hành trung ương, mà cách “đi” sắp tới của Nguyễn Văn Bình có khi cũng sẽ giống hệt Đinh La Thăng vào thời điểm hiện nay: “một đi không trở lại”.

VietFact

Có thể bạn sẽ thích

Bình Luận

Your email address will not be published.