Báo hay cho người bận rộn

TOÀN LÁO CẢ!

0

TOÀN LÁO CẢ!

                                                                      Đỗ Duy Ngọc

Không biết lịch sử ghi lại các triều đại phong kiến như thế nào, cũng chẳng có cách nào để kiểm chứng. Thế nhưng, thời đại ta đang sống hoá ra toàn láo cả. Rồi lịch sử thời hiện đại sẽ viết sao đây?
Toàn láo cả 2
Thằng doanh nhân bán đồ giả làm giàu, cứ tưởng nó giỏi, hoá ra chẳng phải thế. Nó chỉ là kẻ “ treo dê bán chó”, thế rồi lúc giàu lên, hàng ngày lên mạng truyền thông dạy đạo đức, dạy bí quyết, dạy cách cư xử. Kẻ thì đem hoá chất trộn vào thức uống, khiến người ta nghiện chất độc, tạo thành thói quen nguy hiểm cho người dùng. Thế rồi khi giàu lên, anh ta in sách dạy người ta tư duy, dạy cho tuổi trẻ cách sống. Một ông chuyên làm thép, nghĩ toàn chuyện xây dựng những công trình có hại cho dân, nhưng lúc nào cũng mặc áo lam, đeo tràng hạt, nói toàn chuyện Phật pháp. Một tập đoàn làm nước mắm giả, toàn hoá chất, bỏ biết bao tiền để quảng cáo lừa dân, bỏ tiền đầy túi. Một tập đoàn khác mua hoá chất quá hạn để sản xuất nước uống, lừa những kẻ phát hiện sai sót của sản phẩm mình để đưa họ vào tù, lại chuyên nói lời có cánh. Kẻ buôn gian bán lận lại dạy cho xã hội đạo đức làm người. Thời đại đảo lộn tất!
Hài thế, mà vẫn không thiếu kẻ tôn sùng, xem các ông ấy như tấm gương sáng để noi theo. Khi vỡ lở ra, chúng toàn là kẻ nói láo. Tất cả đều chỉ tìm cách lừa đảo nhau.
Toàn xã hội rặt kẻ nói láo, ca sĩ nói láo theo kiểu ca sĩ, đạo diễn nói láo theo kiểu đạo diễn, diễn viên nói láo theo kiểu diễn viên. Ừ thì họ làm nghề diễn, chuyên diễn nên láo quen thành nếp, lúc nào cũng láo. Thi gì cũng láo, từ chuyện thi hát đến thi hoa hậu, chỉ là một sắp đặt láo cả. Ngay chuyện từ thiện cũng rặt chi tiết láo để mua nước mắt mọi người. Cứ có chuyện là loanh quanh láo khoét. Kẻ buôn lớn láo, kẻ bán hàng rong ở bên đường cũng lừa đảo, láo liên tục. Mỗi ngày mở truyền hình toàn nghe nói láo từ tin tức cho đến quảng cáo, rặt láo. Nhưng cả nước đều hàng ngày nghe láo mà chẳng phản ứng gì lại cứ dán mắt mà xem.
Thế nhưng có những kẻ chẳng làm nghề diễn vẫn luôn mồm nói láo. Thằng đi buôn nói láo đã đành, vì họ lừa lọc để kiếm lời. Thế mà cô hiệu trưởng nhà trẻ, anh hiệu trưởng trường cấp ba, ông hiệu trưởng trường đại học cũng chuyên nói láo. Thực phẩm cho các cháu có giòi, cô hiệu trưởng chối quanh. Các cháu học sinh đánh nhau như du côn, làm tình với nhau trong nhà trường, anh hiệu trưởng bảo là không phải, tảng bê tông rớt chết sinh viên, ông hiệu trưởng bảo là tự tử. Thế rồi tất cả đều chìm, đều im im ỉm. Người ta đồn tiền hàng đống đã lót tay bộ phận chức năng để rồi để lâu cứt trâu hoá bùn.
Mấy ngài lãnh đạo lại càng nói láo tợn. Chỉ kể vài chuyện gần đây thôi, chứ kể mấy sếp nhà ta phát biểu láo thì thành truyện dài nhiều tập. Từ chuyện quốc gia đại sự cho đến chuyện hưng vong của tổ quốc, toàn chuyện quan trọng đến vận mệnh quốc gia thế nhưng dân toàn nghe láo. Kẻ thù mang tham vọng, âm mưu để biến nước ta thành chư hầu, chuyện này rõ như ban ngày, ai cũng thấy, ai cũng hiểu, thế mà các quan toàn nói tào lao, láo lếu.
Đến chuyện Formosa, khi biển nhiễm độc, cá chết, các quan bày lắm trò láo để mị dân, lấp liếm tội ác của thủ phạm, tuyên bố, họp báo, trình diễn ăn hải sản, ở trần tắm biển… tất cả đều rặt láo. Đến chuyện BOT với các trạm đặt không đúng chỗ cho đến mở rộng phi trường Tân Sơn Nhất, các quan ở Bộ Giao thông lại được dịp nói láo, tuyên bố rùm beng để bênh vực những tập đoàn và cá nhân vi phạm. Khi vụ thuốc giả của VN Pharma nổ ra, cả một hệ thống truyền thông của Bộ Y tế kể cả các quan chức cấp bộ đều tuyên bố láo, tìm mọi cách che dấu tội ác của những tên buôn thuốc giả. Rừng Sơn Trà quý hiếm, các ông vì tư lợi cá nhân, ra lệnh xây cất, chấp nhận nhiều dự án khai thác, các nhà chuyên môn, nhân dân phản ứng dữ quá, các ông bắt đầu chiến dịch nói láo, chạy quanh tìm kế hoãn binh.
Đến chuyện cá nhân của các quan thì lại càng nói láo tợn. Ông bí thư xây biệt phủ như cung điện của vua chúa ở cái xứ nghèo phải sống nhờ trợ cấp của chính phủ, cho đến ông giám đốc môi trường xây biệt phủ mênh mông ở cái xứ lắm rừng, rồi đến ông lãnh đạo ngành ngân hàng với những dãy nhà hoành tráng  trên miếng đất hàng ngàn thước vuông. Tất cả đều cho rằng do sức lao động cật lực mà có. Kẻ thì do nuôi gà, trồng cây, anh thì bảo chạy xe ôm đến khốc cả người, người thì nhờ bán chổi, trồng rau, kẻ khác thì bảo nhờ tiền của con dù con chẳng làm gì ra tiền và có đứa thì mới mười chín tuổi.
Lương thì chẳng bao nhiêu mà quan nào cũng vi-la trong và ngoài nước, nhà nghỉ trên núi, nhà mát dưới biển, cung điện, nhà to ở nước ngoài. Con cái ăn chơi như các công tử, tiểu thư quý tộc. Các bà vợ thì như các mệnh phụ, chỉ xài đồ dùng ở nước ngoài, đi shopping các mall lớn ở nước ngoài như đi chợ. Thế nhưng các ngài luôn phát biểu yêu dân, thương nước, yêu tổ quốc, đồng bào, và luôn nhắc nhở đất nước còn nghèo phải học tập ông này, cụ nọ để có đạo đức sáng ngời.
Các lãnh đạo xem rừng như sân nhà mình, phá nát không còn gì. Một cây có đường kính 1m phải mất trăm năm mới hình thành, lâm tặc chỉ cần 15 phút để đốn hạ. Hàng trăm chiếc xe chạy từ rừng chở hàng mét khối gỗ chỉ cần đóng cho kiểm lâm 400.000 đồng một chiếc là qua trạm. Rừng không nát mới lạ. Khi rừng không còn, lệnh đóng rừng ban ra, các lãnh đạo địa phương toàn báo cáo láo với chính phủ và có nơi tìm cách tiếp tục vét cú chót bằng cách làm trắng những cánh rừng còn lại. Rừng bị tận diệt vì nạn phá rừng, rừng còn bị huỷ diệt bởi những dự án thuỷ điện. Tất cả đều có sự tiếp tay của các quan và ban ngành chức năng của địa phương. Rừng không còn, lũ về gây tang thương chết chóc, đê vỡ khiến nhà cửa tài sản trôi theo dòng nước, các quan cho là xả lũ đúng quy trình. Bão chưa tới, lũ chưa về, các quan tỉnh đã ngồi với nhau viết báo cáo thiệt hại để xin trợ cấp…… Còn biết bao chuyện láo không kể xiết.
Ngay cả thầy tu, các bậc tu hành cũng làm trò láo để quảng cáo chùa của mình, để thêm nhiều khách cúng bái, để thùng phước sương thêm đầy, để nhà thờ của mình thêm tín hữu. Chúa, Phật đành bỏ ngôi cao mà đi khi thấy những kẻ đại diện mình đến với mọi người bằng những điều xảo trá.
Chúng ta đang ở một thời đại láo toàn tập, láo từ trung ương đến địa phương, láo từ tập đoàn cho đến công ty, láo từ một tổ chức cho đến cá nhân. Láo mọi ngành nghề, láo toàn xã hội. Tất cả đều bị đồng tiền sai khiến, bị danh lợi bám quanh. Hơn nữa vì sự thật bi đát quá, đành láo để khoả lấp, hi vọng sẽ an dân. Nhưng thời đại bùng nổ thông tin, dân biết hết nên chuyện láo trở thành trơ trẽn.
Trẻ con học người lớn nói láo rồi tiếp tục những thế hệ nói láo. Ở nhà trường nghe cô thày nói láo, ra đời nghe thiên hạ nói láo, về nhà lại được nghe nói láo từ cha mẹ, mở máy nghe, nhìn cũng rặt điều láo. Hỏi sao trẻ con không láo và tương lai lại tiếp tục láo. Nghĩ cũng buồn!
Ngày cuối tháng 10.2017
FB DO DUY NGOC
_____________
Đọc thêm ở FB Do Duy Ngoc

MỘT XÃ HỘI TÀN NHẪN

Một đứa bé sáu tuổi bị cắt cổ chết ngay trước ngưỡng cửa nhà mình bởi một nhát dao oan nghiệt không duyên cớ.
Một sinh linh mới hơn hai mươi ngày tuổi bị chính bà nội của mình siết cổ cho chết vì tin lời thầy bói.
Một cô bé mới lớn tự kết liễu đời mình vì bị hiếp dâm mà những người thi hành công vụ lại toa rập với thủ phạm, em oan ức tìm cái chết để phơi bày sự thật.
Những đứa trẻ vẫn ca bài Cô giáo như mẹ hiền khi những cú đạp, cái tát, cú đấm vẫn hàng ngày dồn dập trên thân thể bé bỏng của chúng do chính những cô giáo gây nên.
Một đứa bé mới bảy tuổi đang ở cùng cha ruột và mẹ kế bị dí sắt nóng vào mặt. Ai cũng chối nhưng chắc chắn phải có kẻ hành hạ như thời trung cổ với đứa bé ấy gây nên những vết phỏng, mà đứa bé lại là con của mình?

Hàng ngày, xã hội ta nhan nhản những câu chuyện đau lòng như thế.

Những đứa trẻ ấy có tội gì không? Chúng vô tội.
Và những kẻ giết người và hành hạ trẻ con ấy nhân danh cái gì để làm điều tàn ác đó? Cũng chẳng có nguyên nhân gì rõ rệt.

Có người cho rằng nó bắt nguồn từ thượng tầng. Ở trên cao, người ta vặt lông nhau, âm mưu triệt hạ nhau, dùng mọi thủ đoạn để hạ bệ nhau để đưa đến dưới hạ tầng mục nát sẵn sàng cắt cổ lẫn nhau để được sống và vinh thân.

Có một thời người ta cho rằng những vấn đề của xã hội chỉ là hiện tượng chứ không phải bản chất của một thời đại. Thế nhưng, càng ngày chúng ta càng thấy rõ rằng những hiện tượng đó bắt nguồn từ bản chất của một thể chế, của những chính sách man dã không còn phù hợp với xu hướng tiến bộ của nhân loại.

Xã hội chúng ta đang sống trở thành nơi chốn man rợ và tàn nhẫn, người ta giết nhau chẳng bởi lý do nào. Càng văn minh, con người càng ngu muội. Con người đối xử với nhau còn tệ hơn súc vật. Những con vật không ăn thịt đồng loại, những con vật đoàn kết, yêu thương, chăm sóc lẫn nhau để tồn tại. Còn con người hôm nay, trong xã hội này hầm hè, ăn tươi nuốt sống nhau nhiều khi chẳng vì lý do nào hoặc chỉ bởi những điều phi lý. Con người đã bị đánh mất lương tri hay được giáo dục ích kỷ, chỉ biết cho riêng mình và phủ nhận những gì còn lại. Xã hội dạy cho họ toàn điều ác, và những kẻ ác sẽ có sức mạnh và thành đạt. Và từ đó người ta đem cái ác để đối xử với nhau, cuộc sống trở thành nơi mạnh được yếu thua, mọi chân lý đều được giải quyết bằng bạo lực.

Người ta thống kê được rằng, đã có hơn 260 sinh mạng đã trở thành xác chết sau khi được đưa vào đồn công an. Thế là, nơi đáng lẽ là chốn thực thi luật pháp trở thành lò sát sinh. Ai cho phép điều ấy xảy ra? Chẳng có ai trả lời. Những người nắm quyền lực ngó lơ cho tội ác tiếp diễn, những kẻ thủ ác vẫn nhởn nhơ và lên chức đều đều. Chỉ có những người đã chết và gia đình của họ vẫn tự hỏi tại sao bản thân và người thân của mình phải chết. Vẫn chẳng có câu trả lời. Xã hội đầy dẫy chuyện vô lý và những cái chết phi lý.

Thế mà khi có người phản ánh những hiện thực đó lại bị nhiều người lên án, cho rằng chỉ nói đến tiêu cực. Họ yêu cầu mang tính tích cực trong các bài viết, họ vẫn cho rằng “ Tổ quốc bao giờ đẹp thế này chăng?”. Khi nêu những hiện tượng xấu của các cá nhân và xã hội, họ yêu cầu có bằng chứng, đòi phải chứng minh. A ha! Có cảm tưởng như bọn họ đang ở hành tinh khác và có một cuộc sống khác, cách thở khác với mọi người. Họ làm người mù, kẻ điếc và người câm để nhận những ân sủng.

Có người phẫn uất với những vấn đề của xã hội, họ thấy có trách nhiệm phải cất lên tiếng nói, đó là trách nhiệm công dân. Và đôi lúc họ phải nhận lãnh những hậu quả đáng tiếc.
Có loại người nhìn thấy những vấn nạn của chế độ, của xã hội nhưng vì hèn nhát, sợ ảnh hưởng đến công việc, cuộc sống của mình nên đành im lặng, nhẫn nhục mà sống. Đôi lúc cũng phải cảm thông cho họ.
Khốn nạn nhất là loại người tầm nhìn không qua cửa sổ nhà mình, chỉ biết nghĩ đến bản thân, vẫn ca ngợi và đề cao những điều khốn nạn đang xảy ra hàng ngày. Họ không quan tâm tới những người chung quanh, những điều trái khoáy đang diễn ra trước mắt họ. Họ chỉ biết làm tiền, hưởng thụ, làm tình với vợ với chồng, quanh quẩn trong ngôi nhà của mình và cho rằng cuộc sống như thế là hạnh phúc. Họ lên án những người phản ánh những vấn đề của xã hội và cho rằng đang de doạ cuộc sống an bình của họ. Họ thờ ơ với những gì đang diễn ra và bằng lòng sung sướng được sống như đang sống. Họ không biết rằng họ cũng đang tiếp tay với tội ác và họ cũng không nghĩ rằng một ngày nào đó, chính họ và thân nhân của họ cũng sẽ là nạn nhân của một xã hội tội ác.
Nếu không nhận diện được tội ác, chúng ta sẽ trở thành những kẻ tội đồ và cũng sẽ là nạn nhân của tội ác đó. Không thể đồng loã với tội ác, cũng không thể thờ ơ với tội ác. Bởi thế, phải lên tiếng. Bởi vậy phải tố cáo. Trong một xã hội văn minh không thể để những cái chết phi lý và phi nhân cứ tiếp tục tiếp diễn.
Chúng ta vẫn đang phải sống trong một xã hội tàn nhẫn và trách nhiệm của mỗi người là xoá bớt, xóa sạch cái ác để cuộc sống tốt đẹp hơn.
29.11.2017
DODUYNGOC

______________

NÓI LẠI CHO RÕ

Cuối tháng 10.2017, một thời gian ngắn sau khi chuyện “Treo dê bán chó” của Khải Silk và nhiều doanh nghiệp nổ ra, tôi có viết bài “TOÀN LÁO CẢ” để nói lên thực trạng của xã hội ta bây giờ. Những người tưởng thành đạt trong sự nghiệp, hàng ngày vẫn rao giảng đạo đức, dạy dỗ lớp trẻ lại toàn là lũ láo chuyên lừa đảo.
Và từ đấy, cả một hệ thống nói láo trở thành một hiện tượng khó thay đổi trong cuộc sống. Bài viết không ngờ phát tán rộng trên mạng và được đồng tình.

Thế rồi, mấy hôm nay, tôi nhận hàng trăm tin nhắn và mail cho biết là bài này một số được đề tên tác giả là BS Đỗ Hồng Ngọc và còn kèm theo hình chân dung của anh. Đó là một sự hiểu lầm, đồng thời cũng có một lời nhắn của chính BS Đỗ Hồng Ngọc đề nghị tôi nên lên tiếng đính chính việc này để tránh những việc đáng tiếc cho cả anh và tôi. Nay tôi khẳng định bài viết đấy của tôi viết, không phải của BS Đỗ Hồng Ngọc, có thể người ta thấy tên chúng tôi gần giống nhau hoặc sức ảnh hưởng đến cộng đồng của BS Đỗ Hồng Ngọc có tầm tác động rộng rãi hơn tên tôi nên ghép tên của BS vào bài viết. Đó là một việc làm không minh bạch.
Tôi xin nói lại cho rõ.

Và cũng xin lỗi Bãc Sĩ Đỗ Hồng Ngọc nếu bài viết này có mang đến những phiền toái đến anh, anh hiều cho tất cả đều ngoài ý muốn của tôi.
Có thể một thời gian ngắn nữa, tôi sẽ xoá bài này để tránh những phức tạp có thể xảy đến cho bản thân.
26.11.2017
DODUYNGOC

Sau khi viết lại cho rõ, tôi có gởi nội dung này theo địa chỉ mail của Bác Sĩ Đỗ Hồng Ngọc vì BS không có facebook. Liền đó trên trang nhà của BS Đỗ Hồng Ngọc có viết ghi chú dưới nội dung thư tôi gởi, xin đăng ở đây và hi vọng chuyện nhầm lẫn này chấm dứt ở đây.

***

Ghi chú: Tôi cũng có quen biết với anh Đỗ Duy Ngọc. Có lần còn chụp hình chung với anh ở Đường Sách cùng với mấy người bạn của anh. Đỗ Duy Ngọc là một nhiếp ảnh gia có tiếng, đặc biệt về chân dung, phong cảnh… Anh tốt nghiệp Đại học Vạn Hạnh Saigon. Trẻ và đẹp trai với bộ râu tài tử, nhưng tự xưng mình sắp già, khó tánh… Nói chung anh là một người rất đáng mến.

Khi biết được việc không hay do nhiều người nhầm lẫn bài TOÀN LÁO CẢ anh viết trên Facebook bị vô tình hay cố ý gán cho tên tôi – tác giả: Bs Đỗ Hồng Ngọc – phát tán rộng rãi trên mạng, anh đã có ngay thư này gởi đến tôi để “NÓI LẠI CHO RÕ” với một tinh thần trách nhiệm cao. Tôi mong anh post cả thư này để “Nói Lại Cho Rõ” trên facebook của anh để bạn bè chúng ta được đọc để tránh sự nhầm lẫn không hay này. Tôi cũng mong các trang web khắp nơi đã ‘lăng xê’ bài viết này xin chỉnh sứa lại tên tác giả cho “Châu về Hợp Phố”.

Anh Đỗ Duy Ngọc ơi, cũng đừng vội xóa bài này trên facebook nhé, bởi nếu không, thì vô tình đã “chuyển giao” bản quyền cho tôi rồi đó!

Thân mến,
Đỗ Hồng Ngọc.

_______________

CHUYỆN TÀO LAO TỪ MỘT BÀI VIẾT.

Cuối tháng 10.2017, tôi viết trên facebook của mình một bài viết nhan đề: Toàn láo cả, đề cập đến hiện tượng láo trong thời đại ta đang sống. Không ngờ, sức lan toả của cộng đồng mạng quá rộng, bài được hàng ngàn người share trực tiếp hay gián tiếp, hàng chục báo mạng đăng lại, hàng chục ngàn người like và không biết bao nhiêu bản copy đã gởi theo đường mail.

Thế nhưng, cũng chính vì phổ biến rộng rãi như vậy nên nhiều chuyện không hay đã xảy ra. Đầu tiên, nhiều tờ báo và cộng đồng mạng đăng lên với tên tác giả là BS Đỗ Hồng Ngọc, kèm theo hình chân dung của ông. BS Đỗ Hồng Ngọc là một người nổi tiếng với nhiều cuốn sách về y khoa và cả những cuốn bàn về Đạo pháp của Phật giáo. Đương nhiên văn phong của BS Đỗ Hồng Ngọc hoàn toàn khác với khí văn của tôi, ông cũng là người hiền lành chưa bao giờ lên tiếng đả kích hoặc phê bình những vấn đề của thời cuộc, do đó tôi không hiểu sự nhầm lẫn có chủ ý này nhằm mục đích gì? BS Đỗ Hồng Ngọc đã lên tiếng, tôi cũng đã viết bài đính chính, nói lại cho rõ, thế nhưng sự nhầm lẫn tai hại đó vẫn tiếp tục lan truyền. Lại có một ông ở Huế, hình như cũng làm nghề y, cho rằng tôi thấy bài của BS Đỗ Hồng Ngọc được phổ biến rộng quá, nên tôi nhân vơ là của mình, vui thế chứ! Tôi nghĩ ông này chả biết đầu đuôi gì, cứ viết theo cảm tính, thay vì dựa cột mà nghe, vì viết ra mới thấy mình ngu.

Trên tờ báo mạng Vietfact, bài được đăng với tên BS Đỗ Hồng Ngọc với chân dung của ông đã gây phiền toái cho BS cũng như bản thân tôi. BS Ngọc đã viết thư cho Vietfact và cũng đã được báo nhận khuyết điểm nhưng vẫn chậm sửa chữa sai lầm. Tôi cũng viết thư cho Vietfact về sự nhầm lẫn này và với tư cách tác giả, tôi đã yêu cầu báo chấm dứt việc đăng tải bài này. Thư tôi không được hồi âm, nhưng báo vẫn đăng bài và ký tên là Bạch Liên tổng hợp và sau đó là ký tên luôn tác giả là Bạch Liên. Đến nước này, thì tôi cũng bó tay, không còn ý kiến chi nữa.

Hôm nay, ngồi cà phê với bạn mới biết thêm là bài này có đăng trên báo Tiếng Dân và có ý kiến của ông Nguyễn Đình Cống, đề nghị trao đổi thêm với tôi về vấn đề này.
Nội dung thư của ông Nguyễn Đình Cống:

Đôi lời với họa sĩ Đỗ Duy Ngọc
Nguyễn Đình Cống
2-12-2017

Báo Tiếng Dân vừa đăng bài “Chúng ta đang ở thời đại nói láo toàn tập” của họa sĩ Đỗ Duy Ngọc. Sau khi liệt kê nhiều biểu hiện nói láo khác nhau, tác giả viết:

“Nghe láo quen, chúng ta lại tự láo với nhau và chuyện láo trở thành bình thường, láo để tồn tại, để phấn đấu, để thêm lợi thêm danh, và rồi láo đã trở thành một nếp sống. Trẻ con học người lớn nói láo rồi tiếp tục những thế hệ nói láo. Ở nhà trường nghe cô thày nói láo, ra đời nghe thiên hạ nói láo, về nhà lại được nghe nói láo từ cha mẹ, mở máy nghe, nhìn cũng rặt điều láo. Một nền văn hoá láo đã nẩy sinh và phát triển. Hỏi sao trẻ con không láo và tương lai lại tiếp tục láo. Nghĩ cũng buồn!”

Tôi tán thành những điều họa sĩ Ngọc viết ra, nhưng có vài ý kiến trao đổi để cho sự việc rõ ràng hơn.

Thứ nhất, cần làm rõ không gian và thời gian của sự kiện, cụ thể là hạn chế ngoại diên của khái niệm chúng ta và thời đại. Phải viết rõ chúng ta là toàn dân VN, đang sống trên đất nước VN, để khỏi nhầm với chúng ta trong ngoại diên rộng hoặc hẹp hơn. Thời đại, cũng cần hạn chế, trong khoảng thời gian do cộng sản nắm chính quyền, không phải là thời đại chung chung. Tất nhiên, dù không viết ra rõ ràng thì phần lớn người đọc cũng hiểu được đúng như thế, nhưng viết rõ ra sẽ làm tăng sức mạnh của nội dung.

Thứ hai, trong lúc kể ra mọi loại người nói láo, chúng ta đều nói láo thì cũng nên cố tìm xem liệu có ai giữ được phẩm chất không. Liệu những người như Mẹ Nấm trước tòa có nói láo không, liệu bản thân Họa sĩ Ngọc có nói láo không. Tôi nghĩ, tuy số người không muốn, không thể nói láo là ít nhưng vẫn còn. Hãy tìm cách phát hiện ra họ, để riêng ra để khỏi mang tiếng “vơ đũa cả nắm”.

Thứ ba, họa sĩ Ngọc chỉ mới chủ yếu vạch ra hiện tượng. Còn hai vấn đề là nguyên nhân và hậu quả. Hậu quả chỉ mới được đề cập qua loa, còn nguyên nhân hình như chưa được đụng tới. Tôi nghĩ rằng điều này họa sĩ Ngọc đã có suy nghĩ đến, nhưng chưa tiện viết ra. Hy vọng họa sĩ sẽ viết tiếp.

Thứ tư. Biện pháp khắc phục. Nói láo (hoặc đúng ra là sự dối trá) đã thành bệnh dịch kinh niên. Chữa trị nó thật quá khó, Nhưng phải tìm cách chữa, chứ không lẽ để nó trở thành nền tảng của văn hóa dân tộc. Họa sĩ Ngọc đã có công làm được một phần, xin tiếp tục.

Tôi cũng có một vài nghiên cứu và bài viết có liên quan. Tôi xin vui lòng trao đổi với họa sĩ Ngọc và những ai có quan tâm. Địa chỉ: ndcong37@gmail.com, số điện thoại 01689 578 620.

Và đây là thư trả lời của tôi:

Kính gởi Ông Nguyễn Đình Cống

Thưa Ông
Tôi là Đỗ Duy Ngọc, tác giả bài Toàn láo cả, hiện sống ở Sài Gòn. Hôm nay, rất tình cờ tôi đọc được bài viết của ông góp ý về bài viết của tôi. Tôi xin cám ơn ông đã đọc và cho ý kiến.
Thưa Ông
Không biết hiện nay ông đang ở trong nước hay ở nước ngoài, nhưng ông hiểu cho rằng, nếu còn ở trong nước, việc viết ra cho hết ý mình là điều phải thận trọng và cũng rất khó khăn. Do đó, trong các bài viết của mình tôi cố gắng để đàng sau những đề tài, những con chữ ẩn dấu được những điều muốn nói mà không nói ra được. Cho nên có thể nguyên nhân sâu xa mà cả xã hội ta đang sống cùng sự dối trá tôi vẫn không đề cập đến một cách cụ thể hơn được nữa. Cầm cây bút hay gõ những câu chữ, người viết trong nước vẫn tìm cách lách tốt nhất để có thể tránh được việc buộc tội của chính quyền. Đây là công việc không dễ dàng gì dù nhiều khi vấn đề ai cũng biết và ai cũng hiểu.
Chuyện cả xã hội láo tôi đang nói đến một hiện tượng phổ biến hiện nay ở nước ta. Đương nhiên, đâu đó vẫn còn những người trung thực, thế nhưng, những tiếng nói trung thực hiện nay rất dễ dẫn đến con đường tù tội hay bị hăm doạ. Xã hội nào, chế độ nào cũng có hai mặt tốt xấu. Nhưng cái xã hội ta đang sống, mặt xấu đã trở thành phổ biến, lấn át cái tốt hiếm hoi. Trong bài viết của tôi, tôi nói đến mặt xấu và chưa đề cập đến những mặt tốt hiếm hoi đó, bởi trong một bài ngắn ngủi không thể chứa đựng được nhiều vấn đề cùng một lúc.
Tôi chỉ là một thường dân đã gần tuổi bảy mươi, không chức quyền, chẳng địa vị, chưa kể đối với chế độ này, tôi là người có một lý lịch không lấy gì làm sáng sủa. Do đó, trong các bài viết của mình tôi chỉ là người viết lên những hiện tượng, là người phản ảnh trong giới hạn của một kẻ thấp cổ bé miệng. Như vậy, tôi chẳng dám đưa ra biện pháp nào để giải quyết vấn đề vì tôi nghĩ với thân phận của mình, chẳng có ai lưu tâm đến những giải pháp của mình. Cả một chính quyền với biết bao ban bệ. Cả một nhà nước với lực lượng hùng hậu như thế còn không giải quyết xong thì tôi là cái thá gì mà dám đưa ra biện pháp, mà đưa ra cũng chẳng ai làm và lưu ý. Trong chế độ hôm nay, người dân chỉ răm rắp làm theo, nghe theo những chỉ thị và quyết định của một số người nắm quyền lực, tiếng nói của anh không tiếng vọng, như giọt nước trong biển khơi. Hiểu được vậy cho nên tôi chẳng dám đề ra biện pháp nào, bởi suy cho cùng, biện pháp tốt nhất là xoá hết làm lại, mà chuyện này đâu dễ, phải không ông?
Chúc Ông sức khoẻ.
Kính chào Ông.

DODUYNGOC

Có thể bạn sẽ thích

Bình Luận

Your email address will not be published.