Trang Chủ / VĂN THƠ-KIẾN THỨC-THƯ GIÃN / Truyện ngắn: Rừng cao su thay lá

Truyện ngắn: Rừng cao su thay lá

RỪNG CAO SU THAY LÁ 

Hoàng Khánh Duy

Mấy năm rồi không trở lại vườn cao su. Mùa này lá đỏ. Những cung đường đất đỏ nối nhau len lỏi giữa cánh rừng bạt ngàn hăng hăng mùi nhựa sống trắng đục chảy ra từ các thân cây cao thẳng tắp hướng lên bầu trời. Xa xa, những chiếc xe nâng chở từng thùng nhựa đầy chạy về phía nhà xưởng, tiếng bánh xe đè bẹp lớp lá khô vàng lạo xạo dưới mặt đất. Rừng cao su từng đắm mình trong ánh hoàng hôn u buồn khuất lặng cuối chân trời, không một âm thanh, không một sự sống giờ đây đã hồi sinh. Lạc chắp tay đứng giữa đất trời, cảm nhận rõ mồn một từng âm thanh của an yên, của nhịp sống tươi vui, hối hả đang lặng lẽ diễn ra trong từng tiếng cao su chảy vào thùng róc rách.

Rừng cao su thay lá

Lạc biết có rất nhiều thứ Lạc không thể gói vào trong giỏ mang theo được. Cái màu đo đỏ của cao su mùa thay lá, ngọn khói ban chiều ai đó khẽ đốt lửa đống lá cao su mùi hăng hăng quyện vào màn sương tịch mịch. Tiếng nhựa cao su chảy êm ả vào thùng và tiếng ì ạch của chiếc máy ép nhựa trong nhà xưởng. Rồi cả cái miền đất đỏ hoang dã này nữa, Lạc đâu thể bỏ vào trong túi xách để lâu lâu Lạc nhớ thì mở ra mà xem cho đỡ buồn đỡ tủi.

Chiều. Một chiều yên ả như ru có làn gió nhẹ nhàng từ đâu thổi đến lay vờn tán lá. Tiếng con chim nhạn kêu chiều vẳng lại từ mấy lùm cây ngoài bìa rừng. Trong nhà xưởng, máy móc ngừng hoạt động nhường chỗ cho tiếng trò chuyện rôm rả của các anh, các chị, các bà… ngồi nghỉ ngơi, hút điếu thuốc gò, xơi chén trà nóng hâm hấp sau một ngày làm việc mệt nhọc. Có bữa họ ngồi buôn chuyện đến tận khuya, hứng chí mở đài nghe cải lương rồi lẩm bẩm hát theo. Họ tìm thấy niềm vui trong cuộc sống sản xuất. Có lúc trời nắng như lửa xối, các chị khoát áo công nhân, đầu quấn khăn, tóc búi cao tận gáy. Mồ hôi mồ kê nhễ nhại, mặt đỏ lựng lên vì thời tiết oi bức. Vậy mà nụ cười vẫn không ngớt trên môi. Thương nhất là những phút giây nghỉ trưa, nằm sải dài dưới bóng mát một gốc cao su nào đó để tìm giấc ngủ hiếm hoi cho đỡ mệt, ăn chén cơm chan vội nước canh rau mà lòng an yên đến lạ.

Toàn ngồi bên thềm rít thuốc, thở dài thườn thượt phả từng lượt khói trắng vào không gian.

– Hồi nào giờ vui, tự nhiên Lạc đi, tui buồn hết biết!

Lạc ngồi im thinh, tay di di trên trục bánh xe đã phủ bụi trong nhà xưởng, nơi Lạc gắn bó gần như cả tuổi thanh xuân của mình giữa bạt ngàn cao su chạy dài tít tắp.

– Biết sao được, rồi thì em cũng phải trở về chứ đi mãi sao được hả anh?

– Khi nào Lạc đi?

– Chắc sáng mai anh ạ, đi sớm để kịp chuyến xe đầu tiên.

Anh ngồi buồn buồn. Nào giờ thương Lạc mà anh đâu dám nói. Anh thích Lạc hồi lạc mới về rừng cao su này tìm cuộc sống mới để quên bẵng đi những tháng ngày đau khổ cùng cực. Chính tại nơi này Lạc vờ như quên đi tất cả, có đêm nhớ nhà Lạc ngồi bó gối trông ra cửa sổ nhìn trăng tròn vành vạnh. Trăng mười sáu độc chiếm cả bầu trời làm mờ nhạt tất cả những vì sao đi lạc. Trông trăng, Lạc buồn buồn tủi tủi, rồi Lạc cũng cố kìm lòng để mạnh mẽ với đời với người. Vậy mà có những đêm Lạc nhớ, nhớ đến chảy nước mắt ướt gối. Nhớ bờ lưng của má hao gầy, nhớ giọt mồ hôi cha mằn mặn nhỏ dài trên cánh đồng năm cũ, nhớ con đường hồi xưa Lạc thường đạp xe đi học mỗi sớm mỗi chiều, nhớ cả đồng cỏ sau nhà vấn vương mùi hoa dại, trong vô thức Lạc nhớ cả những chuỗi ngày u buồn như dòng sông chảy xuôi qua đoạn đầu cuộc đời Lạc.

Lạc nhớ mãi cái ngày ba bỏ má con Lạc để đi theo một người đàn bà khác. Rồi một ngày ba dẫn người đàn bà ấy về, đuổi hai má con Lạc ra khỏi nhà. Lạc ngồi thu lu trong góc bồ lúa ôm mặt khóc rưng rưng. Má tức mình đem kéo ra sởn tóc “con đàn bà giật chồng” mắt xanh mỏ đỏ. Kết quả má nhận lại được gì ngoài mấy bạt tay đau như trời giáng, xé nát lòng má. Ba bạt tay kết thúc những tháng năm chăn gối, kết thúc đạo nghĩa vợ chồng má cố gắng giữ gìn bao năm qua, kết thúc cả tình phụ tử. Má vác cây dao phay dưới dàn bếp chém ba nhát lên gốc cột chắc nịt như một lời thề, rồi má dẫn Lạc xuống ghe mà đi. Cứ thế, hết ngày này qua tháng nọ, chiếc ghe cứ lênh đênh đi mãi, bao nhiêu cái chợ còm, bao nhiêu ngã ba sông đi qua Lạc không nhớ rõ. Lạc chỉ nhớ những chặng đường mình đi bằng những kí ức đã qua. Chỗ này hồi xưa má neo ghe lại dẫn Lạc lên bờ chạy thuốc chạy thang, một bận Lạc nổi đậu mùa chi chít khắp người. Cả cái đoạn sông có lần chiếc ghe của má gặp tai nạn, bọn cướp sấn tới với những hình thù kì dị phì phò khói trắng trong đêm đen u tịch cướp sạch tất cả những gì có thể dùng đươc trong ghe, má đau đớn kêu trời. Lạc lớn lên qua bao mùa nước lớn nước ròng, lênh đênh trên dòng phù sa ngòn ngọt rẽ về trăm ngả mà ngả nào cũng trĩu nặng sầu buồn, cũng đầy rẫy những kiếp nhân sinh bé nhỏ, phù du.

Rừng cao su : ghe thương hồ

Có những kí ức như dòng sông xuôi dọc đời người.

Mỗi lần qua sông Vàm Đình, Lạc nghĩ chắc mình sẽ không bao giờ qua dòng sông này nữa đâu, tới già tới chết. Cũng khúc sông này, Giang mười sáu tuổi, má chết. Hôm đó trời mưa liêu riêu, gió nhiều phần phật miếng vải cao su che trên mui ghe cho đỡ ướt.Nước đổ ra vàm sông cuồn cuộn, chiếc ghe bạt nước tấp vào thành chiếc xà lan cát . Lạc ngồi co ro trong mui ghe, kéo tấm mền rách đắp lên người cho đỡ lạnh. Má đứng sau lái cầm cây sào chống mạnh vào thành xà lan để xô chiếc ghe bạt ra. Thành xà lan trơn như mỡ, mũi sào trượt hướt lên làm má ngã dúi xuống đầu đập vào khung sắt, hai chân má co lại víu vào mạn ghe rồi má hụp vào lòng sông. Máu má chảy lênh láng trên cái gờ sắt rồi tan vào trong nước. Lạc đứng trên ghe khóc điếng. Má chết, Lạc chỉ còn kịp nhìn thấy mái tóc dài của má xõa vào trong nước, đôi mắt má hấp háy như muốn nói điều gì đó rồi nhắm nghiềm. Má im lặng như chính sự im lặng của dòng sông. Nước sông lặng thinh như ẩn chứa một bí mật ngàn đời.

Dòng sông, dòng nhớ. Trên dòng sông ấy, má con Lạc những tháng ngày xuôi ghe mưu sinh, khi ghe về bưng biền khi ghe sang miệt thứ, có khi cả tháng trời chiếc ghe chạy trên một dòng sông không tên, dài như cuộc đời. Hồi đó má nói: “Đời sông nước khổ lắm con ơi, sau này con lớn lên bờ kiếm tấm chồng nhờ thân. Có đất đai, nhà cửa, đỡ khổ con à!”… Bây giờ Lạc không còn nghĩ đến chuyện có chồng, có chồng mà khổ như má thì thôi ở vậy cho lành. Lạc hiểu thấu lòng Toàn nhưng cứ làm ngơ như không hay không biết, như để giấu đi nỗi đau thời trẻ. Vậy mà sau này, mỗi lần đi qua quãng sông vừa quen vừa lạ, Lạc thấy lòng mình tê tái. Lạc không hiểu sao mình nhớ hoài, nhớ rõ ràng cái ngày đó. Lạc ngậm ngùi nghĩ bụng: “Ừ, chỗ này hồi đó má chết nè”…

Mấy đêm Lạc nằm dưới ghe khóc mướt, khóc đến sưng húp cả mắt. Lạc ôm cái áo bà ba mà cau khô của má vào lòng, đưa lên mũi hít lấy hít để như muốn … tìm hơi má. Cái áo ấy, bao tháng năm má dầm mưa dãi nắng, bây giờ vá chằng vá đụp những mảng vá to tướng bằng bàn tay. Cái áo gắn bó với má như gần nửa cuộc đời cho đến khi má về với nước. Lạc cứ nằm đó, mặc cho dòng nước đưa chiếc ghe trôi tới đâu cũng được, miễn là Lạc nghe được tiếng nước chảy, tiếng triều đêm không ngớt vọng về, tiếng con sông nhỏ đổ ra vàm kênh ầm ầm như thác và mũi Lạc ngửi thấy cái vị mặn mòi phù sa. Trên sông có má. Lạc nghĩ: “Má đâu có chết, má hóa vào sông để che chở Lạc như hồi Lạc còn nhỏ”.

Rồi Lạc nhờ người bán chiếc ghe. Còn mình bỏ sông mà chạy đến rừng cao su đất đỏ. Cuộc đời là những chuyến miên di rộn rã. Chiếc ghe đi mãi không về với bến…

Ở rừng, Lạc được Toàn giúp đỡ rất nhiều, cô trở thành công nhân của một đội sản xuất. Cuộc sống vui tươi, tràn ngập tiếng cười, màu xanh của những cánh rừng cao su mùa xuân, mùa hạ và màu đỏ của cánh rừng mùa thu cao su thay sắc lá, tiếng xình xịch của động cơ làm việc quay đều trên trục bánh xe… khiến Lạc thấy lòng bình yên đến lạ. Chính tại nơi này, Lạc tìm thấy an yên, tìm thấy cuộc đời của mình sau những tháng ngày giông bão đã qua.

Đêm. Sương rơi trên lá cao su lộp bộp từng tiếng, rất mỏng. Toàn ngồi bên Lạc, rít thuốc. Những công nhân khác đã ngủ say. Chỉ còn Lạc và Toàn, hai con người với những niềm riêng không thể nói, mãi mãi chỉ là một bí mật như cái im lặng của dòng sông năm nào.

– Lạc định quay về nhà cũ hả?

– Nhà cũ? Có phải là nhà của em đâu mà về hở anh? – Mắt Lạc bỗng dưng ráo hoảnh – Mà cũng phải về đó một chuyến, thế nào cũng phải về, dù đau đớn.

Toàn thoáng nhìn về phía rừng cao su đang hồi thay lá, bàn tay anh khẽ chạm lên bờ vai mảnh khảnh của Lạc. Tự nhiên tim Lạc vỗ nhanh từng nhịp như con sóng năm nào.

– Về đi em! Lạc vẫn luôn mạnh mẽ kia mà.

Lạc cười.

Rừng cao su thay lá

Sáng sớm gió lạnh. Lạc khoát lên người chiếc áo ấm, từ giã mọi người trong đội sản xuất. Cô xách va li bước đi trên những cung đường đất đỏ. Toàn tiễn chân Lạc đến tận bìa rừng cao su. Chỗ đó có con đường quốc lộ băng qua, con đường đưa Lạc về quê cũ. Đến bìa rừng, ngó những chiếc lá đỏ cuối cùng sót lại, tự dưng Lạc cảm thấy buồn đến ứa nước mắt. Toàn đứng im thinh nhìn Lạc bước lên xe, tư lự cho đến khi chiếc xe băng nhanh ra đường khuất hẳn vào mấy rặng cao su chưa thay lá để lại sau lưng những vệt khói bụi mù mù màu đỏ…

– Bình yên Lạc nhé! – Toàn nghĩ thầm.

                                                                                                                     HOÀNG KHÁNH DUY

 

Thông tin tác giả:

-Tên thật : Phạm Khánh Duy

-Email : duygiangviennguvan@gmail.com

-Số điện thoại : +84-1676014832

Xem tiếp

hai sư thầy bolero

Hai sư thầy “triệu view” trên Youtube đi thi hát Bolero

Vụ hai nhà sư đi thi hát gây ồn ào dư luận: Nhà sản xuất ...

Bình Luận

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *