Báo hay cho người bận rộn

Vụ cô giáo quỳ xin lỗi phụ huynh: Tiếng nói của người trong cuộc

0

Vụ cô giáo quỳ xin lỗi phụ huynh: Tiếng nói của người trong cuộc

Theo lời kể của cô N., ông Võ Hòa Thuận – phụ huynh có con bị phạt trong lớp học, yêu cầu cô quỳ gối thì mới cho qua vụ việc. Còn ông Phạm Hữu Vốn, chủ tịch Hội Phụ huynh học sinh trường, cho biết chính ông nhận khuyết điểm thay cho cô N. nhưng phụ huynh không đồng ý.

Sáng 5.3, ông Phạm Hữu Vốn, chủ tịch Hội Phụ huynh học sinh trường, cho biết người buộc cô giáo phải quỳ suốt 40 phút là ông Võ Hòa Thuận, thư ký Hội Luật gia của một huyện thuộc tỉnh Long An. Trước đây ông Thuận là cán bộ tư pháp của một xã thuộc huyện Thủ Thừa và là đảng viên sinh hoạt chi bộ ấp.

giáo viên,bạo lực học đường,giáo dục tiểu học
Trường Tiểu học Bình Chánh, nơi xảy ra sự việc

Theo Báo Người lao động, ông Vốn thuật lại: “Bữa đó có tôi, Hiệu trưởng cũng lập biên bản sự việc nhưng sau đó họ không ký. Chính tôi nhận khuyết điểm thay cho cô N. nhưng phụ huynh không đồng ý. Họ thật là quá đáng! Giáo viên phạt học sinh là bình thường. Đánh khẻ tay học sinh mới dạy nó nên người. Quan điểm của tôi là làm như thế tổn thương cô giáo rất nhiều. Bây giờ vô lớp làm sao cô dạy được. Cô này còn trẻ tuổi, mới sinh con không lâu.

Tôi đã xin ông Thuận để cô N. khắc phục nhưng ông Thuận không nói gì. Nếu bắt cô quỳ vậy có chuyện gì thì sao. Tôi kêu ông Thuận nói là một chút thấy cô quỳ phải đỡ cô lên. Làm vậy tội lắm. Vậy mà ông Thuận kêu phải quỳ đúng 40 phút mới chịu. Vậy mà ổng về nhà còn ca ngợi là đụng tới con ổng là phải vậy. Ổng là thư ký hội luật gia mà làm vậy. Lúc bắt cô giáo quỳ ông Thuận còn nói là: “Tôi thấy mặt cô là tôi không ưa rồi đó”. Ông Thuận là người biết luật mà làm vậy thì sao. Tôi không bỏ vụ này này đâu. Ông này cố ý làm nhục người khác rõ ràng”.

Còn Báo Tuổi trẻ đưa tin, theo tường trình vụ việc từ hiệu trưởng trường và cô giáo N., ông Thuận có lớn tiếng và nói cô N. quỳ thì cho qua. Nhưng hiệu trưởng đã ngăn không cho cô N. quỳ.

Một lúc sau, Hiệu trưởng có giờ dự giờ nên rời khỏi văn phòng. Ông chủ tịch Hội phụ huynh do có việc bận nên cũng ra khỏi phòng. Còn lại cô giáo N., vợ chồng ông Thuận và bà hội trưởng Hội phụ huynh lớp.

Theo lời kể của cô giáo N., ông Thuận tiếp tục nói nếu cô quỳ gối thì mới cho qua, bằng không thì sẽ vận động tất cả các phụ huynh trong lớp phản đối cô giáo. Trước áp lực này, cô giáo đành quỳ để qua chuyện.

Sau khi cô giáo quỳ, những người trong cuộc mới nói “được rồi”.

Cũng trong buổi sáng ngày 5.3, tiếp xúc với phóng viên Báo Người lao động, nhiều giáo viên rất bức xúc trước cách cư xử của các phụ huynh này. Theo đó, dù lúc đó có cả hiệu trưởng xuống can thiệp và hứa sẽ xử lý vụ việc nhưng 4 phụ huynh vẫn gây áp lực. Cuối cùng cô N. đã phải quỳ xin lỗi trước sự chứng kiến của một số giáo viên khác. 

Nhiều giáo viên chán nản nói: “Chúng tôi thật bàng hoàng và xấu hổ khi biết đồng nghiệp của mình phải quỳ đúng 40 phút mới được phụ huynh đồng ý. Hình ảnh cô giáo trẻ nhiệt huyết với nghề, mới sinh con không lâu, đã bị phụ huynh làm ảnh hưởng tâm lý rất nghiêm trọng qua vụ này”.

Được biết cô giáo N. là một trong những giáo viên dạy giỏi cấp huyện, mới chuyển về dạy tại Trường tiểu học Bình Chánh chưa lâu và vừa đi làm lại sau thời gian nghỉ thai sản.

Sau khi vụ việc xảy ra, phòng GD-ĐT huyện đã động viên cô N. cố gắng tiếp tục lên lớp.

VietnamNet

_________________

Đọc thêm:

NỖI ĐAU CỦA MỘT CÔ GIÁO

Thời tui đi học, ở bậc Tiểu học bị Thầy Cô cho đòn roi, quỳ gối là chuyện thường tình. Lên đến bậc Trung học chuyện bị Thầy Cô phạt cũng là chuyện bình thường chẳng có chi quan trọng. Tui nhớ năm học lớp đệ nhị, lớn tồng ngồng rồi mà trong lớp có Thầy dạy Pháp văn chửi anh bạn tui không biết giấu mặt vào đâu cho bớt mắc cỡ.

Ngày xưa Thầy Cô đánh hay phạt học sinh thường là do học sinh ngỗ nghịch, tiếp thu bài vở kém, không chuẩn bị bài, không vâng lời Thầy Cô. Tuyệt nhiên không bao giờ có xen tình cảm cá nhân, hay thù hận trong chuyện đòn roi ấy. Cũng không bao giờ vì không có quà hay không tham gia học thêm các lớp của Thầy Cô mà bị phạt bao giờ. Vì lý do đơn giản là thời ấy không có chuyện Thầy Cô đòi quà và bắt phải học thêm để tăng thu nhập. Và cả phụ huynh và xã hội thời bấy giờ chấp nhận con cái đi học là phải chịu sự rèn giũa và trừng phạt của Thầy Cô. Bị phạt, về nhà không dám mở miệng, bởi nếu bố mẹ biết lại bị thêm đòn.

Giáo dục ngày nay không còn lề lối như cũ và bảo phải tôn trọng nhân cách học sinh, cho nên cảnh phạt đòn roi trong nhà trường không còn nữa. Tui không phản bác điều này. Tuy nhiên, phải nghiêm khắc trong giáo dục, nhất là tuổi trẻ con, để cho học sinh phải biết nghe lời của Thầy Cô giáo, có như thế mới dạy được học sinh. Và đó là trách nhiệm của những người làm giáo dục.

Một cô giáo trẻ vì bắt học trò quỳ gối mà phải quỳ gối y như vậy để xin lỗi phụ huynh thì tui nghĩ sau phút đó, cô giáo làm sao tiếp tục dạy dỗ học trò? Sự băng hoại và suy đồi của một nền giáo dục hiện rõ nơi hành động ấy.

Đọc tin, thấy phẫn nộ. Đầu tiên là giận những người phụ huynh học sinh, họ không còn sự tôn trọng những người đang dạy dỗ con mình, cố dồn Cô giáo vào chân tường để thị uy, để bõ tức, để cho thấy quyền lực của họ. Họ nghĩ ràng họ bỏ đồng tiền để đóng học phí là họ có quyền bắt kẻ khác phải ngoan ngoãn nghe lời mình. Họ xem tiền cao hơn nhân phẩm của một con người. Nhưng họ không nghĩ rằng họ đang làm một hành động xấu xa để cho con họ noi theo. Kể từ đó, những cậu học trò kia trở thành đám kiêu binh chẳng còn biết sợ ai, nể ai trong lớp học. Lớn lên, ra đời, chúng chỉ là một lũ mất dạy dù có mang trong mình biết bao bằng cấp, biết bao học hàm, học vị, biết bao quyền cao, chức trọng.

Lại vừa bực với người hiệu trưởng. Là người có chức vụ lớn nhất trong nhà trường, người hiệu trưởng phải có trách nhiệm bảo vệ, tranh đấu cho nhân viên của mình, không thể để phụ huynh làm nhục cô giáo trong nhà trường của mình được. Thế mà ở đây, hiệu trưởng đứng nhìn cô giáo của trường mình quỳ gối. Một sự bất lực hèn hạ.

Và cuối cùng, vừa giận mà cũng vừa thương cho cô giáo. Giận vì cô ấy quá bạc nhược, quá hèn khi hành động như vậy. Hành động đó không xứng đáng tư cách của một nhà giáo, một người đang đứng trên bục giảng. Mai này cô làm sao tiếp tục dạy học, làm sao để răn dạy các em.

Nhưng rồi, nghĩ lại cũng thương cho cô ấy. Cũng vì chén cơm manh áo mà chịu nhục. Chắc cô ấy cũng đau đớn, cũng tủi hổ lắm khi quỳ gối xin lỗi. Cũng nhận biết nhân phẩm của mình đang bị chà đạp. Nhưng phận hèn, biết làm sao hơn. Để được có chỗ dạy, chắc cũng phải tốn kém không ít, và giữ để được tiếp tục đứng lớp, cũng không phải là điều dễ dàng. Thôi thì đành cắn răng mà chịu nhục vậy. Đau lắm chứ! Tủi lắm chứ. Nhưng đành lòng làm vừa lòng mọi người để cuối tháng có được đồng lương.

Và nếu lên án chăng là lên án cái xã hội đốn mạt này, cái nền giáo dục quái thai, quái dị này. Nó chính là thủ phạm của những trò kỳ quặc, xấu xa, trơ trẽn, vô lý, băng hoại diễn ra hàng ngày dưới mái trường. Chốn học đường không còn lễ nghĩa, chẳng còn đạo lý, cũng chẳng còn tôn ti trật tự. Tình nghĩa Thầy trò quy thành tiền bạc, quà cáp, tiền trao cháo múc. Sòng phẳng một cách tàn nhẫn.

Nó trở thành cái chợ chữ, nơi đó người ta bỏ đồng tiền ra để mua cái chữ. Do vậy, kẻ bán, người mua chẳng còn chút gì để tôn trọng nhau. Chỉ là anh mua và tôi bán, thế thôi.

Kiểu giáo dục ấy đưa những đứa trẻ đi đến đâu? Hậu quả đã nhìn thấy trước mắt.

Một nền giáo dục phản giáo dục sẽ đào tạo những thế hệ vô giáo dục. Đó là lẽ đương nhiên.
5.3.2018
DODUYNGOC

Có thể bạn sẽ thích

Bình Luận

Your email address will not be published.