Báo hay cho người bận rộn

‘Vụ án Xét lại chống Đảng’ lên báo VN

0

‘Vụ án Xét lại chống Đảng’ lên báo Việt Nam

  • 11 tháng 3 2018Ông Lê Duẩn là Bí thư Thứ nhất đảng Lao Động ở Bắc Việt giai đoạn vụ án xảy raBản quyền hình ảnhGETTY IMAGES
Image captionÔng Lê Duẩn là Bí thư Thứ nhất đảng Lao Động ở Bắc Việt giai đoạn vụ án xảy ra

Chuyện về một nhân vật liên quan “Vụ án Xét lại chống Đảng” được đăng trên hai báo ở Việt Nam, gợi nên câu hỏi liệu sự kiện này có tiếp tục được “giải mã” trên kênh chính thống.

Cuộc trấn áp ở Hà Nội cuối năm 1967 buộc tội nhiều nhân vật cao cấp âm mưu lật đổ cho đến nay vẫn được một số thân nhân kêu gọi Đảng Cộng sản công khai nhìn nhận lại.

Trong diễn biến hiếm có, báo Thanh Niên các ngày 26 và 27/2, và hiện tại báo mạng Một Thế Giới đang đăng các bài, của nhà báo Quốc Phong (và Huy Anh trong bản trên Thanh Niên) viết về Trung tướng Nguyễn Văn Vịnh.

Các bài báo này giới thiệu ông Vịnh là nguyên Ủy viên dự khuyết Ban Chấp hành T.Ư Đảng khóa 3, nguyên Thường trực Quân ủy T.Ư, Thứ trưởng Bộ Quốc phòng, Phó Tổng Tham mưu trưởng Quân đội nhân dân VN kiêm Chủ nhiệm Ủy ban Thống nhất T.Ư (hàm bộ trưởng) là một trong 4 trung tướng được phong hàm theo sắc lệnh năm 1959 của Chủ tịch Hồ Chí Minh.

Bài trên báo Thanh Niên gọi ông là người có “nỗi oan gần 3 ngàn ngày”.

Theo mô tả của bài, tai họa đến với ông vào năm 1968. Sau hơn 4 năm bị tạm đình chỉ công tác, điều tra, năm 1972, ông bị kỷ luật khai trừ ra khỏi Đảng.

Đến năm 1977, ở tuổi 59, ông được Bộ Chính trị đã kết luận “không liên quan đến nhóm xét lại, chống Đảng” và được phục hồi chức vụ – tuy nhiên cấp bậc không còn là trung tướng mà xuống thiếu tướng.

Năm 2007, Chủ tịch nước truy tặng ông Huân chương Độc lập hạng nhất.

Trong khi đó, loạt bài còn đang tiếp tục đăng trên Một Thế Giới, cũng của nhà báo Quốc Phong, phỏng vấn thêm ông Bùi Huy Hùng, được cho là người thân trong gia đình tướng Vịnh.

Ông Hùng mô tả tình hình Liên Xô và Trung Quốc khi đó: “Một ông thì bị xem là xét lại, hòa hoãn với phương Tây, với đường lối chung sống hòa bình, thi đua phát triển.”

“Ông kia thì được xem là giáo điều, quyết chống Mỹ triệt để, tuyên bố sẵn sàng chiến tranh tổng lực, khích lệ Việt Nam chống Mỹ (sau này mới té ra là ông ta “muốn đánh Mỹ đến người Việt Nam cuối cùng”!!!).”

“Tôi nghĩ rằng, trong tình hình phức tạp như vậy việc trong giới lãnh đạo cao cấp ở nước ta có sự khác nhau về nhận định tình hình quốc tế, phương pháp tiến hành cuộc đấu tranh thống nhất đất nước là điều dễ hiểu.”

Trong bài, ông Hùng xác nhận tướng Vịnh bị kỷ luật “rất nặng” do cáo buộc “có quan hệ và câu kết” với Thiếu tướng Đặng Kim Giang, người bị cho là “đứng đầu nhóm”.

Người thân các nạn nhân

Vào tháng 7/2017 trên mạng internet xuất hiện lá thư được cho là của nhiều người thân các nạn nhân của “Vụ án xét lại chống Đảng”.

Trong thư, có đọan: “Theo ông Nguyễn Trung Thành (vụ trưởng Vụ Bảo vệ đảng thuộc Ban tổ chức Trung ương) là người trực tiếp thi hành thì Bí thư Thứ nhất Lê Duẩn và ủy viên Bộ Chính trị, Trưởng ban Tổ chức Trung ương Đảng Lê Đức Thọ nhân danh Bộ Chính trị chỉ đạo việc bắt giữ và giam cầm.”

“Trong cuộc trấn áp được mở rộng, bất kỳ người nào có quan điểm ít nhiều khác với đường lối của đảng, đều bị quy kết là “xét lại” và bị trừng phạt với những mức độ khác nhau.”

“Sự trừng phạt nặng nề còn tiếp diễn vào cuối thập niên 90 đối với ông Nguyễn Trung Thành, người trực tiếp thụ lý vụ này khi ông cùng ông Lê Hồng Hà (Chánh văn phòng Bộ Công an) viết kiến nghị đề nghị Bộ Chính trị xem xét giải oan cho các nạn nhân.”

Ông Lê Hồng Hà (Chánh văn phòng Bộ Công an) từng viết kiến nghị đề nghị Bộ Chính trị xem xét giải oan cho các nạn nhân.Bản quyền hình ảnhOTHER
Image captionÔng Lê Hồng Hà (Chánh văn phòng Bộ Công an) từng viết kiến nghị đề nghị Bộ Chính trị xem xét giải oan cho các nạn nhân.

Bài trên Một Thế Giới hôm 11/3 dẫn lời ông Bùi Huy Hùng kể một chi tiết về ông Lê Đức Thọ: “Điều đáng lưu ý là người phụ trách việc này của Trung ương Đảng khi đó là ông Lê Đức Thọ, và cũng chính ông Thọ đã đưa tận tay cái quyết định có ý nghĩa “giải oan” cho tướng Vịnh tại khu B bệnh viện Hữu nghị Việt-Xô, nơi ông đang điều trị.”

“Thế rồi sau khi ông Thọ vào thăm, ông đã có ý kiến thế nào đó nên tướng Vịnh được chuyển sang khu vực điều trị dành cho cấp bộ trưởng. Tuy nhiên, ông Vịnh nói khéo rằng mình sắp xuất viện, không chịu sang khi bệnh viện đến thông báo.”

Trong sách Bên Thắng Cuộc của nhà báo Huy Đức năm 2012 có cho biết thêm chi tiết về Tướng Vịnh.

Theo đó, ngày 13/10/1977, quyết định số 255 do ông Lê Đức Thọ ký, viết: “Đồng chí Nguyễn Văn Vịnh biết Đặng Kim Giang là phần tử xấu có quan điểm chống lại Nghị quyết 9 của Đảng vẫn quan hệ trao đổi một số quan điểm sai trái về đường lối chống Mỹ, tiết lộ những tin tức cơ mật về quân sự, chính trị với Giang. Giang đã sử dụng những tin ấy để hoạt động chống Đảng và cung cấp cho người nước ngoài.”

“Nhưng tác hại không lớn. Đồng chí Vịnh không có quan hệ về tổ chức và hành động với nhóm chống Đảng của Đặng Kim Giang và không biết Giang hoạt động chống Đảng có tổ chức như sai lầm của 3 ủy viên Trung ương: Ung Văn Khiêm, Lê Liêm, Bùi Công Trừng.”

Còn lá thư tháng 7/2017 được cho là của người thân các nạn nhân nói: “Chúng tôi cũng gửi bản lên tiếng này tới các vị đứng đầu Đảng và Nhà nước để nói rằng những thế hệ nối tiếp của các nạn nhân trong “vụ Xét lại chống Đảng” sẽ còn tiếp tục lên tiếng cho tới khi vụ này được công khai trước toàn dân, cho tới khi lẽ công bằng được lập lại cho những nạn nhân còn sống và đã khuất.”

BBC

________________

Đọc thêm:

Lê Hồng Hà – Từ bóng tối bước ra đường sáng

  • 17 tháng 11 2016
Nhà bất đồng chính kiến Lê Hồng HàBản quyền hình ảnhOTHER
Image captionÔng Lê Hồng Hà là ‘tấm gương sáng cho những người một thời lầm lỡ’, người đã ‘mất nhiều’, nhưng đổi lại được dân thương và kính trọng, theo nhà văn Vũ Thư Hiên.

Lê Hồng Hà không còn nữa.

Ở tuổi tôi, tin về cái chết của ai đó số bạn bè cùng trang lứa không còn làm tôi ngạc nhiên, nhưng lần nào cũng vậy, vẫn cứ là đột ngột. Sự ra đi không bất ngờ của Lê Hồng Hà làm tôi bàng hoàng. Tôi quen có anh, mặc dầu chúng tôi rất ít liên hệ với nhau.

Cảm giác hụt hẫng này y hệt trong chiến tranh, khi người bạn chiến đấu luôn ở bên mình, trên đường hành quân, trên trận địa, bỗng một ngày không thấy đâu.

Có một sự trớ trêu của số phận trong tình bạn giữa chúng tôi.

Cuối năm 1967 Lê Hồng Hà là chánh văn phòng Bộ Nội vụ, người ký lệnh điều động người đi bắt tôi. Trong nhà tù Hỏa Lò nổi tiếng, tôi chỉ đôi lần thoáng thấy anh đi cùng các viên chức làm công việc hỏi cung.

Thế rồi vào một ngày không chờ đợi, khi tôi đã ra tù nhiều năm, bỗng nghe sấm động giữa trời quang – Lê Hồng Hà và Nguyễn Trung Thành, vụ trưởng Vụ bảo vệ đảng cùng ký kiến nghị đòi Trung ương đảng thẩm tra và giải oan cho những người bị bắt tù nhiều năm không xét xử trong vụ án gọi là “nhóm xét lại chống Đảng và làm tay sai cho nước ngoài”.

Đảng của hai anh đã không xem xét kiến nghị thì chớ, lập tức tống hai anh ra khỏi hàng ngũ của nó.

Trưởng ban tổ chức trung ương Lê Đức Thọ đã sơ hở không tiêu huỷ mọi hồ sơ của vụ án nguỵ tạo. Chúng vẫn nằm trong tủ của Vụ bảo vệ đảng để Lê Hồng Hà và Nguyễn Trung Thành có điều kiện lần giở từng biên bản khám xét, biên bản hỏi cung, rà soát lại tính pháp lý của vụ án để từ đó hiện ra một âm mưu.

Công việc này không thể làm ngay trong khi những nạn nhân còn nằm trong trại giam, mọi hồ sơ còn chưa được khép lại. Nó đòi hỏi một độ lùi về thời gian, đòi hỏi sự xem xét kỹ càng, sự tính toán, cân nhắc, để việc làm có thể có kết quả.

Nói về âm mưu này thì dài, tựu trung nó chỉ có mục đích củng cố quyền lực của những kẻ yếu bóng vía sợ mất nó. Để nắm chắc quyền lực chúng không ngần ngại trước bất cứ điều gì.

Cái kiến nghị hiền lành của hai bầy tôi vốn ngoan ngoãn chứa trong lòng nó một kết luận táo bạo và nguy hiểm: những người bị bắt đều vô tội. Câu hỏi tiếp theo, không được đặt ra bằng lời, nhưng ai cũng hiểu: “Nếu họ đều vô tội thì kẻ gây ra tội là ai?”

‘Phải có gan cóc tía’

Nhà văn Vũ Thư HiênBản quyền hình ảnhFB VU THU HIEN
Image caption‘Trong nỗi buồn mất anh tôi có được niềm vui – nhân dân thật công bằng’, nhà văn Vũ Thư Hiên nói về ông Lê Hồng Hà.

Ở miền Bắc Việt Nam vào những năm ấy mà dám vạch ra sự không anh minh trong một việc làm mờ ám của vua chúa thì phải có gan cóc tía. Lê Hồng Hà và Nguyễn Trung Thành chưa hề nổi tiếng gan dạ. Hai người chỉ nổi tiếng là những đảng viên trung thành, những công chức mẫn cán. Điều không ai ngờ là trong họ vẫn sống dai sống khỏe một tâm hồn lương thiện, nó sinh ra cái ta gọi là công tâm, là sự tử tế được truyền nối từ các thế hệ cha ông.

Cái giá phải trả là rất đắt theo chuẩn mực thời ấy. Nó là dấu chấm hết cho mọi thăng tiến, mọi quyền lợi, mọi ưu tiên ưu đãi. Họ có day dứt không? Có đấy. Nhưng họ đã chấp nhận giá ấy, không lùi bước. Có một chút khác nhau giữa hai anh. Nguyễn Trung Thành đau đớn, tôi nghe nói vậy, Lê Hồng Hà thì không.

Từ vị trí ăn trên ngồi trốc trong hệ thống cai trị, Lê Hồng Hà quyết định rời bỏ đảng của anh để đi về phía lẽ phải, có nghĩa là về phía những người chống thể chế độc tài. Anh trở thành bạn của chúng tôi, những nạn nhân của vụ án mà anh là người tham gia trấn áp. Trớ trêu là ở chỗ đó.

Lê Hồng Hà ngày một đi xa hơn. Anh phủ định lý thuyết mác-xít về đấu tranh giai cấp là động lực phát triển xã hội, phủ định chuyên chính vô sản, phủ định mọi thần tượng – Marx, Lenin, Stalin, Mao. Riêng Hồ Chí Minh thì hai anh né, chưa phải lúc. Trong chuyện này giữa chúng tôi – Lê Hồng Hà, Nguyễn Minh Cần và tôi – đã có những cuộc trao đổi ý kiến khá gay gắt. Nhưng đó là những va chạm về quan điểm chiến thuật. Ngoài ra, chúng tôi luôn là một.

Với Lê Hồng Hà lập trường là rõ ràng. Anh đòi phải trả lại nền cộng hoà sơ khai năm 1945 và phát triển nội dung dân chủ của nó trong sự đối lập với cai trị độc tài. Anh chủ trương giữ hoà khí với Trung Quốc, nhưng phải có khoảng cách, trong đường lối ngoại giao đa phương…

Nói tóm lại, dưới cách trình bày mềm mỏng để người nghe không bị sốc, anh dứt khoát ly khai đảng của anh để đứng về phía nhân dân.

Tôi báo tin anh mất trên facebook vào trưa hôm qua 15.11. Hôm nay, cũng vào buổi trưa, tôi xem lại dưới tin ấy đã thấy có trên 1.500 người vào đọc và viết lời chia buồn. Là riêng một trang Facebook của tôi thôi, không kể những trang khác, và những trang chia sẻ. Trong nỗi buồn mất anh tôi có được niềm vui – nhân dân thật công bằng.

Nhận thức là một quá trình. Người nào tìm sẽ thấy. Nhân dân sẵn sàng đón nhận họ vào hàng ngũ của mình.

Lê Hồng Hà và Nguyễn Trung Thành là tấm gương sáng cho những người một thời lầm lỡ. Họ sẽ mất rất nhiều, nhưng đổi lại họ sẽ được cái lớn hơn – tình yêu thương và lòng kính trọng của nhân dân.

Bài viết thể hiện quan điểm riêng của tác giả, nhà văn Vũ Thư Hiên, tác giả của cuốn hồi ký chính trị ‘Đêm giữa ban ngày’, hiện đang sống tại Paris, Pháp

Có thể bạn sẽ thích

Bình Luận

Your email address will not be published.